Search for:



Sáng Nghe 15 Phút Tụng Kinh Sám Hối Bệnh Tật Tiêu Tan TAI QUA NẠN KHỎI Phật Hộ Trì TIỀN VÀO NHƯ NƯỚC

Ngồi trên đảnh núi liền đại tu hành Tầm Đạo một m cứu đời Lan Thiên một cõi xa chơi non cao đảnh Thượng thỉnh thơi vô cùng Hiếu hu do thổi lãnh lùng phất phơ Liễu yếu lạnh lùng tầng Mai Mùa xuân hứng cảnh lậu đài lúc còn xác thịt Thi Tài Hùng

Ăn Tứ di Mây phụ nhiễu đanh bồng l một cõi hữu danh chữ đề kể từ tiế cảnh ta về non bồng ta ở giựa kề mấy năm dẫu chơi tầm bậc tri âm nay vì thương chúng trần gian phát hồi nghĩ mình trong sạch đã rồi đầu tiên

Tạm thực về ngồi cõi xa Phong Trần Tâm đã rời ra Ngọc Thanh là hiệu Ai mà dám tranh Ngài ra chơi chố rừng xanh Tối về kinh kệ cưỡi canh mặt người xuống trần lỡ khóc lỡ cười ham vui Đào mận vung tròn chẳng [âm nhạc]

Xong Chừng nào sâu nọ hó l trần gian mới rõ tấm lòng thần tiên thương đời ta mượn búc nghiê thở tan ích tiếng giải phiền lòng sonn bắt đầu cha nọ lạc con thân này thương chúng hao mọn từ đây Minh Hoàng chưa Ngự đài mây gặm

Trong thế sự còn đầy gian Chuân đo đứa cứu kẻ Trầm Luân Đặng chờ vận đến mới Mừng Chúa tôi thảm thương thế sự lắm Ôi dẫy đầy thế thảm lắm Hồi mê ly dạo chơi lục tỉnh một khi rước đưa người tục tu trì Xa

Khơi nó chiều rồi lại đói mớii Dương Trần sắp vướng bệnh trời từ đây Khuyên Trần sớm liệu bắp Khoai cháu rau đỡ Dạ Thắng ngày cho qua nhẫn cùng Bổn Đạo gần xa tu hành trì Chi mới là Liễu Mai nguyện cầu qua khỏi nạn tay Đặng coi

Tiế thánh lâu đài quốc vương niệm phật nào đợi Mùi Hương miễn tâm thành kính tòa chương cũng gần lao sao bể Bách non Tần Quân phiên tham bảo xa gần cũng hoa tránh phân cho rõ tài ba cùng nhau dành giật mới là thấy

Phơi khổ lao đà Sắp đến nơi thế gian bớt miệng kêu mời cõi âm dầu cho có ở xa xanm cũng là rạng tới viên tâm Vương Trần ngũ hành cùng các chư thần từ đây sắp đến xuống gần chúng sanh chuống kia treo sợi chí mình chẳng

Lo thân phận lo dành bướm ông hiểu Trung hãi liệu cho Xong đến chừng gặp Chúa mới mong trở về bây giờ kẻ sở người tề Hiền Lương đến hội cũng kề với nhau phật trời chẳng luận nghèo giàu ai nhiều phước đức được vào cõi

Tiên Hữu phần thì cũng Hữu chyên sửa Tâm Hiền Đức cõi tiên cũng gần ta mang mình thịt xác trần ra tay dắt chúng được gần bồng lai mai sao nhiều cuộc đất cày đua nhau mà chạy lầu đài cũng xa lập rồi Hội Long Hoa Đặng coi hiền đức được là bao

Nhiêu gian tà hồn xát cũng tiêu thảm thường B tnh chính chiều ruột đau mặt ai tranh luận thấp cao thường trong Lê thứ sáu xào từ đây chính Chinh bó Xẽ về Tây đái nhìn Trần Thế xác thấy Ê hề Thương Trần ta cũng ráng thề Đặng cho

Bá tánh liệu bề Tu Thân Tu hành chẳng được Đức Ân thì ta chẳng phải xát thân người đời Phật truyền ta dạy mấy lời Đặng cho Trần Thế thức thời tu thân nào là Luân lý tứ Ân phải lo đền đáp xác thân mới

Còn ai mà sửa đặng vuông tròn Long Vân đến hội lầu son giữa kề thương đời Văn vật say mê làm đều gian ác thảm thế sau này kể từ hầu hả Bên Thầy giàu ra chầu chực đại mây cũng gần Tuy là nương dựa non tầng ngày sao

Thấy cuộc xoay vần về Nam qu s nhờ được cầu lam tu hành nào đợi Chùa Am làm vì bây giờ bác lộn với Trì nửa sao lọc lại vít tỳ cũng chê bở dân chớ có say mê Trung Lương Chánh trực giữa cây đài

Mây mang Lo gây gỗ tối ngày chẳng lo rèn đúc trí tại Hiền Lương thân này ăn tuyết nằm sương chẳng than chẳng thở vì thương thấy Trần theo thầy giảng dạy nhệ lần dương gian nào biết thấy trận nào hay Câu cho dâng khỏi nạn tay qua nơi

Khổ não mặt ai ch cười bạc đâu dám sanh vàng mười u mê mà lại chê cười thần tiên giả Từ Sơn l thnh lâm tuyền về đây Hội Hiệp xạ Duyên tớ thầy ở rừng b với cáo cây bây giờ xuống thế cáo cây lìa

Xa thiên cơ biế đổi C qua gặm trong thế giới C đôi ba phần mau mau kiếp kiếp chuyên cần chúng sanh Còn có lập thân hội này tuần quần Thiên Địa đổi xây cảm Thương Trần Hạ lòng đây chẳng sờn cũng còn kẻ ghét người hờn vì không

Rõ hiểu xạ Duân của thầy hổ Lan ác thúa muôn bầy lóp bay lốp chạy sau này đã đoán ai mà ăn ở nghênh ngang đón đường nó bắt sẽ tan xác hồn chữ rằng hỏa phước vô môn đáo đầu cũng phải xát hồn tiêu tan khuyên người Hữu Phước giàu sang mau

Mau làm phước làm Doan cho rồi để sao khó đứng khôn Ngô thương nhà tiếc của biết hội nào ngui ai mà ăn ở ngược xui bị nơi rắn rích chẳng vui đâu là rắn to tên gọi mãn xà trên rừng nó xuống nó tha Vương Trần ai mà tu tỉnh chuyên

Cần làm đường ngay thẳng có thần độ cho thương đời hết dả cần lo chẳng lo niệm phật nhỏ to làm gì Tu lịch tâm trí nhu mì tu Hiền tu Thảo Vậy thì cho xong tu cầu cứu vất tổ Tâm giới cho ba tánh máu hồng bớt

Rơi tu cầu cha mẹ thánh thơi Quốc Vương Thủy Thổ chiều mới phản hồi tu đền nở thế cho rồi thì sao mới được đứng ngồi tòa sen người tu phải Linh hơi men đừng ham sắc lịch lắm phen lụy mình Tu là sửa Trọn Ân Tình tàu khá

Chồng vờ bố K đừng phai tu cầu Đức Phật Như Lai cứu dâng qua khỏi nạn tay buổi này chữ tu chớ Kha trễ chầy phải trao phải sửa Nghe thầy dạy khuyên ra đời xưng hiệu khùng điên nào ai có có rõ thần tiên là [âm nhạc]

Gì Tu không cần lại cần Quỳ ngồi đâu cũng sửa vậy thì mới mau Trí Hiền Tâm Đức chùi lao ra công lập kỷ thì thao ra vàng Vinh Hoa phu quý chẳng màn ra oài ra lực cởi Thoàn xa chơi con sông dòng nước chiều mới dốc

Lòng trả nợ nước đời cho xong Chừng nào Bổn Đạo hiểu thông thiên cơ đạo lý để lòng mới thôi chữ Vinh chứ nhục mấy hồi Đến khi thất vận làm mồi yêu tin tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi

Những việc lao đau ở cùng cô bác làm sao cho tròn kinh yêu nà phải hao mòn ở cho phải nghĩa Lòng Son mới vừa Nghinh ngang hộn ẩu phải chừa bà con nội ngoại Dạ thưa mới là xóm viền phải ở thật thà dầu không quên biết cũng là như

Quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người Lâm nạn đua chen giúp giùm xác thân là cái gố cùm Nếu làm chẳng trọn thú hùm xé Thy cho rồi nhơ nghĩa mới hai lễ nghi Phong Hóa Đổi Thay làm gì từ đây biến đổi vị Kỳ Vương thế

Chuyện gì cũng có chuyển lai rè tâm cho được thẳng ngay khỏi nơi tà quỷ một mai thấy [Vỗ tay] đời cũng là người ở trong Trời Cớ sao ăn ở nhiều lời ngộn gan hung hăng ý của giàu sang chẳng Kiên trời phật mấy mang ỷ

Tiền dạy rồi cái đạo tu Hiền làm trai nhỏ tuổi tình duyên đang nồng cũng đừng ghéo gái có chồng cũng đừng phá hoại chữ đồng gái trinh ra đường chóc ghép gái xinh nữa sao mắt phải yêu tin Hư mình sử cho Vẹn Chữ nghĩa tình dâng lời

Cha mẹ mà vìn gia can Nghiêm đường chịu lệnh cho an loạn luân căn kỷ hộ mang tiên đời anh em đừng có đổi dời phủ phàn dưa mối xe lời nghĩa tình Tuy là trời đất rộng thinh có thần xem xét phân minh cho

Người vô duyên chưa nói mà cười chưa đi mà cháy hỡi người vô duyên lớn lên phận gái cần chyên làm ăn thì phải cho siêng mới là phải gìn dúc vống lòng ta đừng chịu theo nó vậy mà hư thân nghe lời cha mẹ cân phân Tam Tùng

Vẻn giữ lập thân búi này tình duyên chẳng kiếp thị chầy chứ đừng ci lệnh gió mây ngoại tình đi thưa về cũng phải trình công dung ngôn hạnh thân mình phải trao công là phải sửa làm sao làm ăn các việc tầm phào chẳng

Nên mình là gái mới lớn lên đừng cho công việc hở hên mới là chữ dung là phận đàn bà dốc hình tươi tấng đứng đi dịu dàng dầu cho mắt chữ nghèo nàng cũng là phải sửa phải sang mới màu ngôn là lời nói mặt

Giầu cũng cho nghiêm chỉnh mới hầu khôn ngoan đừng dùng lời tiếng Phan ngang thì cha với mẹ mới an tâm lòng Hạnh là Đức Tánh phải không ở cùng chồm xớm đừng cho mất lòng bốn điều Nếu đã làm xong cũng vìn chữ Hiếu phục Tòng sông

Thân dạy rồi Những chuyện Đức Ân phân làm cha mẹ xử phân lẹ nào lỗi lầm chớ có hủng hào đừng chửi đừng rủa đừng cào đừng bươi đem lời Hiền đức tốt tươi đặng mà giáo hóa vàng mười chẳng hơn cũng đừng gây gỗ vẫn hờn cho con bắt

Chước xạ vơ mới là nam mô sáu chữ di đà từ bi tế độ vậy mà chúng sanh Xưa nay sau ch Lnh tanh chẳng ai chịu khó niệm sành thử coi Trì tâm thì quá ít Ôi bây giờ dùng thử mà coi lẽ

Nào rạch tim đem để nó vào thì là mới khỏi máu đào tuôn rơi để sau đến việc Tạ tới rồi tu sao kịp chiều mới cho Thần ngày nay chim đã gặp cành chẳng lo đầu lại cho rành gió mưa tu hành nhiều kẻ chẳng ưa mặt ai dèm

Xếm sóm trưa chẳng [âm nhạc] m gặm trong thế sự Trần Hoàng người hung người ác tạ gian cũng nhiều thương đời ta mới đánh liều mong người tu tỉnh ít nhiều cũng hay muốn tu còn đợi chiều mayi khuyên người rèn sớm th xài lâu

Hư những Nhữ người có của tiền dư hãy nên bố thí dành tư làm gì sau đây nhiều chuyện ly kỳ kể sao cho xiết Vậy thì dâng ngôi Tại sao chẳng Cũng chè sôi bởi vì tận thể phật thôi Ăn chè cũng không có muốn hoa que lầu đài

Sơn phá cũng là chẳng ham ai chê khờ dạy cũng cam chớ tôi cũng chẳng có ham lậu đài chữ tu hã ráng miệt M Đừng kể vắn dài đừng nể Mau lâu dẫu khuyên khắp hết đâu đâu bớt đều m dối mới hầu thấy

Ta đừng theo lũ quỷ lũ ma cũng kiế nó mà nó phải ăn quen chết rồi Cũng bớt cốc Ken trong đờn lễ nhạc tế Xem ích gì đà Nhu thầy lễ cùng kỳ mắt phải chuyện gì phủ phục Bình Hưng lại thêm đờn địch từng

Tưng đem con heo sống mà dâng lm gì chủ gia kẻ lại người quỳ làm chuyện vị kỳ giả dối hay không Nếu không thì trả lời không bằng mà có dối th Hồng sửa đi thương đời ta luôn sầu bi học nho cứ mảy làm thi ngạo

Đời rung đùi ngâm chuyện trên trời tình duyên cá nước Vậy thời dỗ [âm nhạc] con thấy đời ta cũng héo V học nho mà chẳng lm tròn nghĩa Nhơn khoe mình chẳng có ai hơn nhớ lm thuốc bắt đỡ cơn cung nghèo Hiền nhơ

Chẳng chịu làm theo đợi ai có bệnh túng nghèo chẳng tha hốt thời cắt bãi cắt ba nó đòi năm cắ người ta hoảng hồn lành bay còn ác lại tồn đến chừng lập hội xát hôn lìa xa mấy anh thầy thuốc lan Sa cũng là mổ mật người ta lấy tiền

Xin trong anh chỉ đừng phiền đồng Bác đồng tiền là thứ Phi Ân muốn sao dựa được các lân hãi nên trao sửa hiền nhân mới là những người quê dốt thật tha cũng nên tu niệm nhờ mà thân sau lập đời mới biết thấp cao bây giờ chưa biết ai thao ai

Chì đời xưa có ngủ viên kỳ đem tài học thuốc hiến thì cho dân người xưa còn chẳng cần thân miệng cho trong nước chúng dân được nhờ đ để tâm yên lặng như tờ nghĩ suy lời lẽ t mờ thế nao luận Xem thế sự thấp cao khuyế dân

Hãy bớ làm màu Hiếu nhi bớt bỏ rình rang Một khi nếu cha mẹ chết làm ý lời này là lời tryền giáo của thầy bông hoa cầu Phật Hiệp vậy đi chôn con mình muốn đại làng thôn thì là tùy ý đáp ngôn cho

Người gặm trong thế sự nực cười chẳng lo cải sửa cho người tâm ngay mình làm chữ hiếu mới hai chớ mướn người ngoài cầu nguyện khó siêu muốn cho tội lỗi mòn tiêu thành tâm cầu nguyện sớm chiều mới hai Mục Liên Cứu Mẹ bằng

Nay nhờ người Hiếu Hành Tâm rài Từ Bi Ai Ai hại ráng mà suy thương đời ta tỏ chuyện n rõ ràng làm tuần trà rượu xinh xoang rồi thì chửi lộn mà An nổi gì Vương Trần làm chuyện vị kỳ tạo nhiều cảnh giả Chơn thì chẳng theo

Của tiền chớ có bỏ theo chết rồi tế lễ bò heo làm gì nếu ai biết chữ tu trì cha mẹ còn sống vậy thì cho ăn không làm để ở lung lăng chửi cha mắng mẹ lắng xn thiếu gì ở cho biết nhượng biết tùy vui lòng cha mẹ vậy thì mới

Ngoan đạo là vốn thiệt cái đàn ta ra sức dọn cho toàn chúng sanh Thôi thôi Bất miệng Hùng anh ở nơi cửa khẩu thiệt đành tiếng ni trưng bày t làm chi của đồ hổ bịch Vậy thì xưng hô lũ đàn Lư hổ Đồ anh hùng quân tử xưng hô rện

Trời Gặp ai mắt nạn cười chơi chớ không ra sức giúp đời điều chi hổ mình là BC tu chưa tròn bốn phận mà ti tôn mình kể từ Thượng lộ Đăng Trình vàu Nam ra bắt mặt tình bồn Phi khuyên răng Trần Thế một khi tuồng Đời sắp hạ bằng ni rõ

Ràng Vương gian làm quyện nói càng cùng xóm cúi làng đâu cũng như đâu hò rêu dục trong nhiều câu sai đồng khiến quỷ nói lâu nực cười ta khuyên hết thải các người nhiều chuyện trò cười hãy bỏ bớt đi đừng h đừng réo làm chi nghìn Ngà kêu

Muốn có khi hại mình nghe không thì cũng mặt tình nói cho rõ rệt dân tin không là Quan Âm Nam hệ Phổ Đà cùng thầy ra lệnh nên ta giáo truyền thánh thần không Phạ thiếu tiền mà kêu mà réo xuống trận mà

Sayi Nam Mô Quan Âm Như Lai cầu xin Chư Phật cứu đi Vương Trần khuyên đừng chửi thánh mắng thành Xưa nay thứ lỗi thế Trần chẳng Kiên lưng thần ghi chép Liên nào tội nào Phước dưới miền trần gian tu hoa thượng để Ngọc Hoàng Vương Trần hung ác đã đoan quá

Nhiều chúng sanh ngang ngược làm liều Ngọc Hoàng ngài muốn xử tiêu cho rồi Minh Vương khó đứng khôn ngồi TH thng Lê thư mắt hồi gian Trân trước đền Mắt Ngọc lụy rưng quý yêu B tánh biết chừng nào [âm nhạc] ngôi làm sao cho dạ được vui cúi đầu lại

Phật cầu xin cứu trần lời khuyên xưa cũng một lần nay mượn xác trần xuống bút ra cơ khôn ngoan nghe nói ngẩn ngơ ngu si thì tưởng như thơ biếm đời ở đâu cũng Phật cũng trời tâm thành chỉ nguyện xem đời Khó chi Văn Thù Bồ Tát từ

Chèo thuyền bát nhã cứu thì trần gian gió đưa lước sống buồm Loan rước người tu niệm xy xoang phỉ tình ai mà ta dạy chẳng vìn thì sao đừng trách mất tình yêu đương bàn môn Tài phép nào tường kêu trời dặm đất cũng thì giả

Răng nói cho trầ Thế liệu toan chớ theo tả đạo mà tan xác hồn nó làm nhiều phép nhiều môn bùa mê thuốc lúa mê hồn chúng sanh thành binh sái đậu cũng rành Nếu tin Phi mắt tan tạnh về sau bây giờ bất luận người nào không

Dùng của thế sắc màu cũng không nói cho Bổn Đạo rõ lòng ấy là Chơn Chanh mới Hồng Vinh vang địa Tiên tài phép đa đoan Phi Đao Bửu kiếm mêy mang mắt trần Phật truyền thâu hết phép thần cứu an bá tánh một lần nan

Nguy phiên binh bốn phía Tứ vi kể sao cho xiết chuyện Ni sau này lớp thì ác thú dẫy đầy lớp thì tranh đấu tối ngày chẳng thôi kẻ hung chừng đó lm mồi cho bầy ác thú đền bồi tội [âm nhạc] xưa bây giờ còn mãi lọc lừa chẳng lo

Kiếm chỗ đục mưa sau này hiện lành chừng đó sum dày quân thần cộng lạc mấy ngày vui chơi đến đó ta mới mừng cười nhìn xem Ngọc Đế giữa trời định phân Thiên Hoàng mở cửa các lân địa hoàng cũng mở mấy từng Ngục

Môn m cửa xem thấy ghê hồn cho Trần coi thử có mặt hay không nhân hoàng cũng lấy lẽ công cũng đồng trừng trí kẻ lòng tà gian ấy là đến lúc xuê Sáng tamm Hoàng trở lại là đời Thượng Quân khuyên dâng lòng chớ có sờn Ráng tu

Thì được xem đờn Trên Mây người hung chết đất chật thấy nhìn xem bát thảm ngày rài cho dân mấy người còn được xát thân thì là đài Ngọc Cát lăng mới kề bây giờ kẻ nhúng ng trầ chế ta rằng dải rặng khờ cũng cam Dương Trần bỏ bất tánh tham đừng

Chơi cờ bát đừng làm ác gian để sao coi Hội coi hàng coi tiế coi phật mới ngoan bớ Trần điểm đàn Đỉ Thỏa chớ gần để sao xem thấy non Tần x xo Tuy dùng đỡ cháu rau bền lòng niệm Phật thì sao Thanh

Nhàn Đừng Quen thoi cũ lm càng trộm gà cấp vịt xóm làng ghét vơ khi xưa ta cũng làm thơ mà đời Trần Hạ làm ngơ ít nhìn dạy cho Trần Thế phỉ tình đàn tiên cõi tục phân minh hai đường bây giờ hát bộ là thường để sao

Phật hát tỏ tường cho xem cải lương tuồng ấy cũ mềm tốn tiền buồn ngủ lại thèm đồ ăn nhảy lui nhạy tới lăng xăn làm tuồng mèo mã thêm nhăn cho đời hạ Ngân lòng dả đổi dời bây giờ khổ não đến đời là

Đây ráng nghe lời dạy của thầy để chừng đến việc kiếm thầy khó ra Tây Phương thầy lại quá xa nên ta mới nói C lời dâng nghe đừng ham lên ngựa xuống xe ăn xài phí của lụa Thế làm gì xuống trần ta giải cố lì cốt cho Trần

Thế nghe thì mới Thôi ngày nay xe lết xe lôi đúng lời truyền sấm của hồi đời lê la năm rồng rắn ngựa vê chúng sanh thế giới a hề thấy phơi cảng trình truyền sấm mấy lời ngày nay dân chúng dậy thời ráng tri Hiền nhơ bổn phận

Hãy mau thức Tịnh kiếm thì Huyền cơ ngọn đèn khi tỏ khi mờ chúng sanh Còn đời còn chờ chuyện chi trên trời xuất hiện tử vi Quang Minh Sáng suốt vậy thì dâng Ôi thương dân kó đứng khôn ngồi xót xa dả Ngọc bồi hồi tâm

Trung gió Dong thì cội cây rung phương xa khó giặt thung dung Đặng nào trời Tây chung nó hủng hào đem lòng gây gỗ máu Đào mới tuông Cầu trời cho chúng Hoa trông thế gian yên lặng hát tuồn Khải Ca Tây Phương Tuy ở cõi xa thành tâm thì

Có phật mà đáo lai ước mong dâng khỏi nạn tai dắt nhều tiếng cảnh bồng lái nhiều người xem Trần khó nỗi vui cười lo giàu lo Lợi chẳng rồi bớ dân mẹ cha là kẻ trồng ăn dưỡng nuôi báo hiếu lúc thân yếu

Già dường Linh đom hoả mới là có chi C nấy vậy mà dâ Ôi ta là thân phận làm tôi phải đền phải đáp cho rồi mới hay mặt ai tranh luận đấu tài khuyên dânng nên Hải miết mày chữ tu giảng này ra Cuối Mùa Thu dạy ăn dạy

Ở chữ tu vuông tròn học theo mối Đạo Làm Con luận Xem Học mới mấy đón đợi này văn minh sửa mặt sửa mày áo quần langan Mước ngày rài ăn chơi Dọn Xem hình dốc lạ lơi ra đường ăn nói những lời nguyệt hoa trong tâm nhớ những điệu tà lời ăn

Tiếng nói thiệt là quá lanh xưng là đầu trẻ tuổi sanh chẳng trao hiền đức học hành làm chi khôn ngan thời những chuyện gì cũng là lừa dối vậy thầ dân quê người xưa nó lại kháh chê ông cha Hữu bà u mê hơ

Mình tự do trai gái kết tình với lo trao sửa cho mình đẹp tươi gái trai đến tuổi đôi mươi chẳng kiếng cha mẹ nói cười lạ lơi so hình sửa sắc chiều mới Đặng làm những chuyện trái đời vô liêm Cớ sao chê cổ trọ Kim phụ cha phản Chúa

Lỗi niềm tôi con thấy đời Trần Hạ thô V ai nuôi cho lớn mà còn khinh khi ông cha thuở trước ngu si mà ngay mà thật hơn thì đời nay học hai lợi dụng tiền tài lên Quang xuống Huyền ăn xài lả lê gặp ai đi rách cười chê miệng kia hễ

Mở chửi thề vang rân chẳng lo rèn trí lập thân để làm sao trả Khổ thân sau này giáo viên các sợ các thầy khuyên mau tỉnh ngộ tập rài lòng Nhơn giúp đợi đừng đợi trả ơn miếng tròn bốn phần hay hơn Bác vàng đánh liều ta

Cũng nói càng cứu dân bất luận dạo sá khó nghèo vinh hoa như thể bót bè hiền lương bất luận khó nghèo cũng xin nhắc năm gia tỉnh triều Minh nàng kiều vì Hiếu bán mình chuột Cha Tuy là Lưu Lạc bông ba đến khi Mãn hạn bạn xưa cũng

Nhìn ghét ưa ta cũng mắt tình nghiệm kiếm Su cổ Biển Minh thế nào Bá Gia kẻ thấp người cao Hiền thần Hiếu Nghĩa ráng trao cho [âm nhạc] rồi giảng này chỉ các điều tồi khuyên dânn hãi ráng mà Ngồi mà suy thân ta ta chẳng tiếc chi m

Cho ba tánh nạn gì cũng qua luận Xem những việc sâu xa chúng sanh tưởng Phật thì là hãy coi tháng ngày như thể đưa thoi Nguyên cầu thế giới bớt ngooài chiến tranh ngồi buồn dân gặp chiếu manh ta cho B tánh bất trannh vô

Hình ai ai cũng ráng xét mình nếu còn tánh xấu thì rinh ra ngoài cả lời mà ý con dài hiến cho Trần Hạ một bài ngụ ngôn tới đây ta giả làng thôn Ngọc Thành lui gót Phi bốn Nam kỳ hiện thần sách sự

Nêu ghi miểu son tạc để tu mi chung thần thôi thôi cảnh khổ hậu gần ta khuyên dân chúng ân cần nhìn xem ra đời dạy dỗ anh em xem qua ít bận ráng đem vào lòng người tu như thế Ba Tầm ai ai cũng quý cũng trông cũng

Nhìn sửa trau là phận của mình Xưa nay lời lẽ sử kinh rõ ràng Chừng nào ta gặp hơn Hoàng chúng sanh mới hết phàn nàng số căn mạnh tông xưa cũng khóc mang đất khô nảy mục rõ lòng hiếu nhi mặt ai nhạo bán khinh khi phần ta

Niệm chứ Tự bi độ [âm nhạc] đời muốn xem được Phật được trời thì là phải ráng nghe lời răng Bá gia cùng các Chư tăng việc tu không đợi hướng đăng làm gì đời cùng tu gấp kịp thì Đặng Xem báo Ngọc Ly kỳ năm

Non Phật thương bổn đạo như con muốn cho Bổn Đạo Lòng Son ghi lời nó sao đến việc biết đời bây giờ chưa thấy nó thời không tin tới đây Cũng dứt giảng kinh Nếu ai biết sửa tâm linh mới mầu nam mô lòng sở Nguyên cầu chúc cho

Bá tánh muôn sầu tiêu tan Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật cầu Phật Tổ Phật thầy hoang thượng đẳng đại thần chư quan cựu thần chư vị sơn thần chư vị năm non bãi núi Phổ Độ Ba tánh vng

Dân tiêu tay Tịnh sự giải thoát mê ly ngồi trên đảnh núi liền đại tu hành Tầm Đạo một m cứu đợi Lan Thiên một cõi xa chơi non cao đẳng thượng thành thơi vô cùng hếu hu do thổi lạnh lùng phất phơ liễu yếu lạnh lùng Tòng

B Mùa Xuân hứng cảnh lậu đài lúc còn xác thịt Thi Tài Hùng anh Tứ di Mây phụ nhiễu đanh bồng l một cõi hữu danh chữ đề kể từ tiên cảnh ta về non bồng ta ở giữa kề mấy năm dáo chơi tầm bậc tri âm nay vì

Thương chúng trần gian phán hồi nghĩ mình trong sạch đã rồi đầu tiên tạm thực về ngồi cõi xa Phong Trần Tâm đã rời ra Ngọc Thanh là hiệu Ai mà dám tranh Ngài ra chơi chốn rừng xanh Tối về kinh kệ cưỡi canh mặt

Người xuống trần lỡ khóc lỡ cười ham vui đào mân vuông tròn chẳng [âm nhạc] xong Chừng nào sâu nọ hó Lâm Trần Gian mới rõ tấm lòng thần tiên thương đời ta mượn búc Nghiên thở than ít tiếng giải phiền lòng son bắt đầu cha nọ lạc con thân này

Thương chúng h mọn từ đây Minh Hoàng chưa ngữ đài mây gắm trong thế sự còn đầy gian truân đò đưa cứu kẻ Trầm Luân Đặng chờ vận đến mới mừng chúa Tôi thả thương thế sự lắm Ôi vẫ đầy thê thảm lắm Hồi mê

Ly gio chơi lục tỉnh một khi rước đưa người tục tu trì Xa Khơi nó chiều rồi lại đói mớii Dương Trần sắp vướng Bình trời từ đây Khuyên Trần sớm liệu bắp khoá cháu rau đỡ dả Thắng ngày cho qua những cùng Bổn Đạo gần xa tu hành

Trì Chi mới là Liễu Mai nguyện cầu qua khỏi nạn tay Đặng coi tiếng thánh lâu đài quốc vương niệm phật nào đợi Mùi Hương miễn tâm thành kính tòa chương cũng gần lao sao bể bắt non Tần Quân phen tham bảo xa gần khủng

Hoa cánh phân cho rõ tài ba cùng nhau giành giật mới là thấy phơi khổ lao đà Sắp đến nơi thế gian bớt miệng kêu mời cõi âm dầu cho có ở xa sâm cũng là rạng tới viên tâm Vương [âm nhạc] Trần ngũ hành cùng các chư thần từ đây

Sắp đến xuống gần chúng sanh chuông kia treo sợi chí mnh chẳng lo thân phận lo dành bướm ông hiểu Trung Hải liệu cho Xong đến chừng gặp Chúa mới mong trở về bây Gi giờ kẻ sở ng tề Hiền Lương đến hội cũng kề với

Nhau phật trời chẳng luận nghèo giàu ai nhiều phước đức được vào cõi tiên Hữu phần thì cũng Hữu Duyên sửa Tâm Hiền Đức cõi tiên cũng gần ta mang mình thịt xác trần ra tay dắt chúng được gần bồng lai mai sau nhiều cuộc đất cài đùa nhau

Mà chạy lầu đài cũng xa lập rồi cái Hội Long Hoa Đặng coi hiền đức được là bao nhiu gian tà hồn xác cũng tiêu thảm thường B tánh chính chiều ruột đau mặt ai tranh luận thấp cao thương trong Lê thứ sáu xào từ

Đây chính chí bóng Xẽ về Tây đoái nhìn Trần Thế thấy hề Thượng trần ta cũng ráng thề Đặng cho bá tánh liệu bề Tu Thân Tu hành chẳng được Đức Ân thì ta chẳng phải xác thân người đời Phật truyền ta dạy mấy lời Đặng cho

Trần thi thức thời tu thân nào là Luân lý tứ anh phải lo đền đáp xác thân mới còn ai mà sửa đặng vuông tròn l Vân đến hội lầu son giữa kề thương đời Văn vật say mây làm đều ác thảm thế sau [âm nhạc]

Này kể từ hầu hả Bên Thầy giàu ra châu chực đại mây cũng gần Tuy là nương dựa non tầng ngày sau thấy cuộc xoay dần về Nam s nhờ được cầu lam tu hành nào đợi Chùa Am làm gì Bây giờ bác lộn giới Trì nửa sao lọc

Lại dít tỳ cũng chê bở dân chớ có say mê Trung Lương Chánh trực giữa kề đài Mây mang Lo gây gỗ tối ngày chẳng lo rèn đúc trí tại Hiền Lương thân này ăn tuyết nằm sương chẳng than chẳng thở vì thương thấy Trần theo thầy giảng dạy nhiều lần dương

Gian nào biết thế trận nào hay cầu cho dân khỏi nạn tay quả nơi khổ não mặt ai chê cười bạc đâu dám sanh vàng mười u mê mà lại chê cười thần tiên giả Từ Sơn lãnh lâm tuyền về đây Hội Hiệp x Duyên tớ thậ

Ở rừng Bản với cáo cây bây giờ xuống thế cáo cây lìa xa Thiên Cơ Biến đổi C qua Gầm Trong thế giới còn đôi ba phần mau mau kiếp kiếp chuyên cần chúng sanh Còn có lập thân hội này tuần quần Thiên Địa đổi xây cảm Thương Trần Hạ lòng đây chẳng

Sờn cũng còn kẻ ghét người hờn vì không rõ hiểu xạ Duân của thầy hổ langan ác thú muôn bầy lớp bay lốp chạy sau này đã Đoan ai mà ăn ở nghênh ngang đón đường nó bắt xé tan xát [âm nhạc] hồn chữ rằng hả Phước Vô Môn đáo đầu

Cũng phải xác hồn tiêu tan khuyên người Hữu Phước giàu sang mau mau làm phước làm Doan cho rồi để sao khó đứng khôn ngồi thương nhà tiếc của biết hội nào ngui ai mà ăn ở ngược xui bị nơi rắn rít chẳng vui đâu là rắn to tên gọi mã sạch

Trên rừng nó xuống nó thá Vương Trần ai mà tu tỉnh chuyên cần làm đường ngay thẳng có thần độ cho thương đời hết giả cần lo chẳng lo niệm phật nhỏ to làm gì Tu là tâm trí Nhu m tu Hiền tu Thảo Vậy thì cho

Xong tu cầu cứu vất tổ tông giới cho ba tánh máu hồng bớt rơi tu cầu cha mẹ thánh thơi Quốc Vương Thủy Thổ chiều mới phản hồi tu đền ở thế cho rồi thì sao mới được đứng ngội tòa sen người tu phải lanh hơi men đừng ham

Sắc lịch lắm phen lụy mình Tu là sửa Trọn Ân Tình tàu khá chồng vở bố kình đừng phai tu cầu Đức Phật Như Lai cứu dâng qua khỏi nạn tay buổi này chữ tu chớ Kha trễ chầy phải trao phải sửa Nghe thầy dạy khuyên ra đời xưng hiệu khùng điên nào

Ai có rõ thần tiếng là gì tu không cần lại cần Quỳ ngồi đâu cũng sửa vậy thì mới mau Trí Hiền Tâm Đức chùi lao ra công Lộc kỷ thì thao ra vàng vinh hoa phu quý chẳng màng ra oà ra lực cởi Thoàn xa

Chơi con sông dầm nước chiều mới dốc lòng trả nở nước đời cho xong Chừng nào Bổn Đạo hiểu Thố thiên cơ đạo lý để lòng mới thôi chữ Vinh Chữ nhục mấy hồi Đến khi thất vẫn làm mồi tin tu rèn tâm trí cho Minh TNG kia

Thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi những việc lao đau ở cùng cô bác làm sao cho tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho phải nghĩa Lòng Son mới vừa nghênh ngang hồn ẩu phải chừa bà con nội ngoại Dạ thưa mới

Là xớm giề phải ở thật thà dầu không quen biết cũng là như quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người Lâm nạn đua chen giúp giùm xác thân là cái gố cùm Nếu làm chẳng trọn thú hùm xé thay cho rồi nhân nghĩa mới hay lễ nghi

Phong quóa đổi thay làm về từ đây biến đổi vị Kỳ Dương thấy chuyện gì cũng có ai mà tu tnh chuyên cần làm đường ngay thẳng có thần độ cho thương đời hết giả cần lo chẳng lo niệm phật nhỏ to làm

Gì Tu là tâm trí nhu mì tu Hiền tu Thảo Vậy thì cho xong tu cầu cứu vất tổ tông giới cho ba tánh máu hồng bớt rơi tu cầu cha mẹ thnh thơi Quốc Vương Thủy Thổ chiều mới phản hồi tu đền ở thế cho rồi thì sao mới

Được đứng ngội tòa sen người tu phải lanh hơi men đừng ham sắc lịch lắm phen lụy mình Tu là sửa Trọn Ân Tình tàu khá chồng vợ bố kình đừng phai tu cầu Đức Phật Như Lai cứu dâng qua khỏi nạn tay buổi n

Chữ tu chớ Kha trễ chầy phải trao phải sửa Nghe thầy dạy khuyên ra đời xưng hiểu khùng điên nào ai có rõ thần tiên là [âm nhạc] gì Tu không cần lại cần Quỳ ngồi đâu cũng sửa vậy thì mới mau Trí Hiền Tâm Đức chùi lao ra công

Lọc kỷ thì thao ra vàng vinh hoa phu quỷ chẳng màn ra oà ra lực cởi thoàng xa chơi con sông dòng nước chiều mới dốc lòng trả nợ nước đời cho xong Chừng nào Bổn Đạo hiểu thâ thiên cơ đạo lý để lầm mới

Thôi chữ Vinh Chữ nhục mấy hồi Đến khi thất vận làm m yêu tin tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi những việc lao đao ở cùng cô bác làm sao cho tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho

Phải nghiện Lòng Son mới vừa nghênh ngang hộn ẩu phải chừa bà con nội ngoại Dạ thưa mới là xóm giề phải ở thật thà dầu không quyen biết cũng là như quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người lắm nạn đua chen giúp

Giùm xát thân là cái gông cùm Nếu làm chẳng trọn thú hùm xé Thy cho rồi nhân nghĩa mới hai lễ nghi Phong Hóa Đổi Thay làm gì từ đây biến đổi vị Kỳ Dương thế Chuyện gì cũng có chuyện lai rèn tâm cho được thẳng ngay khỏi n

Tà quỷ một mai thấy đời cũng là người ở trong Trời Cớ sao ăn ở nhiều lời ngộn gan hung hăng ý của giàu sang chẳng Kiên trời phật mê mang ỷ tiền dạy rồi cái đ đạo tu Hiền làm trai nhỏ tuổi tình duyên đang

Nồng cũng đừng ghẹo gái có chồng cũng đừng phá hoại chữ đồng gái trinh ra đường chóc ghéo gái xinh nửa sao mắt phải yêu tinnh hư mình xử cho vẹn ch nghĩa tình dâng lời cha mẹ mà gìn gia can Nghiêm đường chịu lệnh cho an loạn

Luân can kỷ hổ mang tiếng đời anh em đừng có đổi dời phụ phàn vừa mũi xe lời nghĩa tình Tuy là trời đất Rồng Thanh có thần xem xét phân minh cho người vô duyên chưa nói mà cười chưa đi mà chạy hỡi người vô

Duyên lớn lên phận gái cần chuyên làm ăn thì phải cho Siên mới là phải gìn Dục Vọng lòng tà đừng chịu theo nó vậy mà hư thân nghe lời cha mẹ cân phân Tam Tùng vẹn dữ lập thân búi này tình duyên chẳng kiếp thị chầy chứ

Đừng ci lệnh gió mây ngoại tình đi thưa về cũng phải trình công dung ngôn hành thân mình phải trao công là phải sửa làm sao làm ăn các việc tầm phào chẳng nên mình là gái mới lớn lên đừng cho công việc hở hên mới

Là chữ dung là phận đ Đàn Bà Dốc hình tươi tắng đứng đi dịu dàng dầu cho mắt chữ nghèo nàng cũng là phải sửa phải sang mới màu ngôn là lời nói mặt giầu cũng cho nghiêm chỉnh mới hầu khôn ngoan đừng dùng lời tiếng Phan ng An thì

Cha với mẹ mới an tâm lòng Hạnh là Đức Tánh phải không ở cùng chồm xóm đừng cho mất lòng bốn điều nếu đã làm xong cũng vìn chữ Hiếu phục Tòng sông thân dạy rồi Những chuyện Đức Ân phân làm cha mẹ xử phân lẽ

Nào lỗi lầm chớ có hủng hào đừng chửi đừng rua đừng cào đừng bươi đem lời hiền đức tốt tưới đặng mà giáo hóa vàng m chẳng hơn cũng đừng gây gỗ vẫn hờn cho con bắt chước xà vơ mới là nam mô sáu chữ di đà từ bi tế độ vậy

Mà chúng sanh Xưa nay sau chữ lạnh tanh chẳng ai chịu khó niệm sanh thử coi Trì tâm thì quá ít Ôi bây giờ dùng thử mà coi lẽ nào rạch tim đem để nó vào thì là mới khỏi máu đào tuôn rơi để sao đến việc tả tới rồi tu sau

Kịp chiều mới cho Thành ngày nay chim đã gặp cành chẳng lo đầu lại cho rành gió mưa tu hành nhiều kẻ chẳng ưa mặt ai dèm xỉ sớm cưa chẳng màng Gầm Trong thế sự Trần Hoàng người hung người ác tạ gian cũng nhiều thương đời ta mới đánh liều mong

Người tu tỉnh ít nhiều cũng hay muốn tu còn đợi chiều may khuyên người rèn sớm th xài lâu hư những người có của tiền dư hãy nên bố thí dành tư làm gì sau đây nhiều chuyện ly kỳ kể sau cho xết Vậy thì dâng

Ngôi Tại sao chẳng Cũng chè sôi bởi vì Tân Thế Phật thôi Ăn chè cũng không có muốn qua que lầu đài Sơn phết Cũng là ch ham ai chê khờ dải cũng cam chớ tôi cũng chẳng có ham lậu đài chữ tu hã ráng miệt mài Đừng kể vắn

Dài đừng nể Mau lâu Dáu khuyên khắp hết đâu đâu bớt đều m dối mới hầu thấy ta đừng theo lũ quỷ lũ ma cúng kiếng nó mà nó phải ăn quen chết rồi cũng bớ cốc Ken trống đờn lễ nhạc tế xen ít gì đà Nhu thầy lễ cũng

Kỳ mắt phải chuyệ gì phủ phục Bình Hưng lại thêm đờn địch từng Tư đem con hiệo sống mà dâng làm gì chủ gia kẻ lại người quỳ làm chuyện gị kỳ Dạ vui hay không Nếu không thì trả lời không bằng mà có dối Thị Hồng sửa

Đ thương đời ta luôn sầu bi học nho cứ mày làm thia ngạo đời rung đùi ngâm chuyện trên trời Tình Duyên ca nước Vậy thời dỗ con thấy đời ta cũng héo V học nho mà chẳng lm tròn nghĩa Nhơn khoe mình chẳng có ai hơn nhờ làm

Thuốc bắt đỡ cơn tung nghèo Hiền nhơ chẳng chịu làm theo đợi ai có bệnh túng nghèo chẳng tha khốt thời cch bã cch ba nó đòi năm CT người ta hoảng hồn lành bay còn ác lại tồn đến chừng lập hội xác hôn lìa

Xa Mỹ Anh thầy thuốc lan Sa cũng là mổ mật người ta lấy tiền xin trăm Anh chị đừng phiền Đông bát Đông Tiền là thứ Phi Ân muốn sao giữa được các Lân hãy nên trao sửa hiền nhân mới là những người quê dốt thật thà cũng nên

Tu niệm nhờ mà thân sau lập đời mới biết thấp cao bây giờ chưa biết ai Tho ai chì đời xưa con ngũ viên kỳ đem tài học thuốc hiến thì cho dân người xưa còn chẳng cần thân miễn cho trong nước chúng dân được

Nhờ để tâm yên lặng như tờ K suy lời lẹ t mờ thế nào luận xem thấy sự thấp cao khuyến dân hãy bớt làm màu Hiếu nhi bớt bỏ rình rang Một khi nếu cha mẹ chết làm ý lời này là lời truyền giáo của thầy bông hoa

Cầu Phật Hiệp vậy đi chôn con mình muốn đãi làng thôn thì là tùy ý đáp ngôn cho người gắm trong thấy sự nực cười chẳng lo cải sửa cho người tâm nhai mình làm chữ hiếu mới hai chớ mướn người ngoài cầu nguyện khó

Siêu muốn cho tội lỗi mòn tiêu thành tâm cầu nguyện sớm chiều mới hai Mục Liên Cứu Mẹ bằng nay nhờ người Hiếu Hành Tâm rài từ bi Ai Ai hại ráng mà suy thương đời ta tỏ chuyện ni rõ ràng làm tuần trà rượu xh Xoan rồi thì

Chửi lộn mà An Nội gì Vương Trần làm chuyện vị kỳ tạo nhiều cảnh giả Chơn thì chẳng theo của tiền chơ có bỏ theo chết rồi tế lễ bò heo làm gì nếu ai biết chữ tu trì cha mẹ còn sống vậy thì cho

Ăn không làm để ở lung lăng chửi cha mắng mẹ lăng săn thiếu gì ở cho biết nhượng biết tùy vui lòng cha mẹ vậy thì mới ngoan đạo là vốn thiệt cái đàn ta ra sức dọn cho toàn chúng sanh Thôi thôi Bất miệng Hùng anh ở nơi cửa khẩu thiệt rành

Tiếng ni chưng bày quân tử làm chi của đồ hổ bịch Vậy thì xưng hô lũ đàn lũ đếm hổ Đồ anh hùng quân tự xưng hô rện trời Gặp ai mắt nạn cười chơi chứ không ra sức giúp đời điều chi hổ mình là BC tu mi chưa tròn bốn

Phận mà tí tôn [âm nhạc] mình kể từ Thượng lộ Đăng trầ vàu Nam ra bắt mặt tình Bôn Phi khuyên răng Trần Thế một khi tuồng Đời sắp hạ bằng ni rõ ràng Vương gian làm quyện nói càng cùng xóm cúi làng đâu cũng như

Đâu hò reo dục trong nhiều câu sai đồng khiến quỷ nói lâu nực cười ta khuyên hết thải các người nhiều chuyện trò cười hãy bỏ bớt đi đừng họ đừng kéo làm chi nghìn ngàn kêu mua có khi hại mình nghe không thì cũng mấtt tình nói

Cho rõ rệt dân tin không là Quan Âm Nam Hải Phổ Đà cùng thầy ra lệnh nên ta giáo truyền thánh thần không phải thiếu tiề mà kêu mà réo xuống trận mà sayi Nam Mô Quan Âm Như Lai cầu xin Chư Phật cứu nay Vương Trần khuyên đừng chửi thánh mắng thần

Xưa nay thứ lỗi thế Trần chẳng Kiên lưng thần ghi chép liên miên nào tội nào Phước dưới miền trần gian tuu hoa thượng đế ngọc hoàng vương Trần hung ác đa đoan quá nhiều chúng sanh ngang ngược làm liều Ngọc Hoàng ngài muốn xử tiêu cho

Rồi Minh Vương kho đứng khôn ngồi thảm Thương Lê thư mắt hồi gian Chuân trước đền Mắt Ngọc lụy rưng quý yêu ba tánh biết chừng nào [âm nhạc] ngui làm sao cho dạ được vui cúi đầu lại Phật cầu xin cứu trần lời khuyên xưa

Cũng một lần nay mượn xác trần xuống bút ra cơ khôn ngoan nghe nói ngẩn ngơ ngu si thì tưởng như thơ biếm đời ở đâu cũng Phật cũng trời tâm thành chỉ nguyện xem đời Khó chi Văn Thù Bồ Tát t bi chèo thuyền bát nhã cứu thì trần

Gian gió đưa lước sống buồm Loan rước người tu niệm xuy xoang phỉ tình ai mà ta dạy chẳng vìn thì sao đừng trách mất tình yêu đương BN môn Tài phép nào Tường kêu trời dặm đất cũng thì giả rân nói cho Trần Thế liệu toan chớ theo

Tả đạo mà tan xác hồn nó làm nhiều phép nhiều môn bùa mê thuốc lúa mê hồn chúng sanh thành binh sái đậu cũng rành nểu tin thời mắt tan thành về sau bây giờ bất luận người nào không dùng của thế sắc màu cũng

Không nói cho Bổn Đạo rõ lòng ấy là chân Chanh mới Hồng Vinh vang địa Tiên tài phép đa đoan Phi Đao Bửu Kiếm mê mang mắt trần Phật truyền thâu hết phép thần cứu an bá tánh một lần nan nguy phiên binh bốn phía Tứ vi kể sao

Cho xiết chuyện Ni sau này lớp thì ác thú dẫy đầy lớp thì tranh đâu tối ngài chẳng thôi kẻ hung chừng đó lm mồi cho bầy ác thú đền bồi tội [âm nhạc] xưa bây giờ còn mãi lọc lừa chẳng lo kiếm chỗ đục mưa sau

Này hiện lành chừng đó sum dày quân thần cộng lạc mấy ngày vui chơi đến đó ta mới mừng cười nhìn xem Ngọc Đế giữa trời định phân Thiên Hoàng mở cửa cát lân địa hoàng cũng mở mấy từng Ngục Môn m cửa xem thấy ghê hồn cho Trần coi

Thử có mà hay không nhân hoàng cũng lấy lẽ công cũng đồng trừng trí kẻ lòng tà gian ấy là đến lúc xê sang tam hoàng trở lại là đời Thượng Quân khuyên dâng lòng chớ có sờn Ráng tu thì được Xem đờn Trên Mây người hung chết đất chật thấy nhìn

Xem bắt thảm ngày rày cho dân mấy người còn được xác thân thì là đài Ngọc Cát lân mới kề bây giờ kẻ nhúng ng trề chế ta rằng dạy rắng trờ cũng cam Dương Trần bỏ bất tánh tham đừng chơi cờ bát đừng làm ác gian để sao coi

Hội coi hang coi tiếng coi phật mới ngoan bớ Trần đàn thọa chớ gần để sao xem thấy non Tần x xôn xao tuy nghèo dùng đỡ cháu rau bền lòng niệm Phật thì sao Thanh Nhàn Đừng Quen thoái cũ làm càng trộm gà cấp vịt xóm làng ghét

Dơ khi xưa ta cũng làm thơ mà đời Trần Hạ làm ngơ ít nhìn [âm nhạc] dạy cho Trần Thế phỉ tình đàn tiếng cõi tục phân minh hai đường bây giờ hát bộ là thường để sau Phật hát tỏ tường cho xem cải lương tuồng ấy cũ mềm tốn tiền

Buồn ngụ lại thèm đồ ăn nhảy lui nhảy tới lăng xăn làm tuồng mèo mã thêm nhân cho đời hạ Ngân lòng giả đổi dời bây giờ khổ não đến đời là đây ráng nghe lời dạy của thầy để chừng đến việc kiếm thầy khó

Ra Tây Phương thầy lại quá xa nên ta mới nói C lời dâng nghe đừng ham lên ngựa xuống xe ăn xài phí của lụa Thế làm gì xuống trần ta dải cố Ly cốt cho Trần Thế nghe thì mới TH thôi Ngày nay xe lớp xe lôi đúng lời

Truyền sấm của hồi Đời Lê là năm rồng rắn ngựa dê chúng sanh thế giới hề thấy phơi cảng trình truyền sấm mấy lời ngày nay dân chúng dậy thời ráng tri Hiền nhớ bổn phận tu mi hãy mau thức Tịnh kiếm thì Huyền

Cơ ngọn đèn khi tỏ khi mờ chúng sanh Còn đới còn chờ chuyện chi trên trời xuất hiện tự vi Quang Minh Sáng suốt vậy thì dân ôi thương dân kó đứng khôn ngồi xót xa giạ Ngọc Bô Hồi Tâm Trung gió Dong thì cối cây rung phương

Xa có giặt thung dung Đặng nào trời Tây chung nó Hùng hào đem lòng gây gỗ máu Đào mới tuông Cầu trời cho chúng hoa Truông thế gian yên lặng hát tuồn Khải Ca Tây Phương Tuy ở cõi xa thành tâm thì có phật mà đáo

Lai ước mong dâng khỏi nạn tai dắt diều tiên cảnh bồng lai nhiều người Xem trần khó nỗi vui cười lo giàu lo Lợi chẳng rồi bớ dân mẹ cha là kẻ trồng Ân dưỡng nuôi báo hiếu lúc thân yếu già vường Linh Đôm hoả mới là có chi

Cũng nấy vậy mà dân Ôi ta là thân phận làm tôi phải đền phải đáp cho rồi mới hai mặt ai tranh luận đâu tài khuyên dân nên hãi miết mày chữ tu giảng này ra Cuối Mùa Thu dạy ăn dải ở chữ tu vuông

Tròn học theo mối Đạo Làm Con luận Xem Học mới mấy đón đợi này văn minh sửa mặt sửa mày áo quần langan Mước ngày rài ăn chơi Dọn Xem hình dốc lạ lơi ra đường ăn nói những lời nguyệt hoa trong tâm nhớ những điệu ta lời ăn

Tiếng nói thiệt là quá lanh xưng là đầu trẻ tuổi xanh chẳng trao hiền đức học hành làm chi khôn oan thời những chuyện gì cũng là lừa dối Vậy thì dân [âm nhạc] quê người xưa nó lại khinh chê ông cha hữ bà u mê hơn

Mình tự do trai gái kết tình với lo trao sửa cho mình đẹp tươi gái trai đến tuổi đôi mươi chẳng kiến Cha Mẹ nói cười lạ lơi so hình sữa sắp chiều mới Đặng làm những chuyện trái đời vô liêm Cớ sao chê cổ trọ Kim phụ cha phản Chúa lỗi niềm

Tôi con thấy đời Trần Hạ thon vo Ai nuôi cho lớn mà còn khinh khi ông cha thuở trước ng mà ngay mà thật hơn thì đời nay học hai lợi dụng tiền tài lên quan xuống Quyền ăn xài lạ lê gặp ai đi rách cười chê miệng kia hễ

Mở chửi thầy gian rân chẳng lo rèn trí lập thân đ làm sao trả Khổ thân sau này giáo viên các sợn các thầy khuyên mau tỉnh ngộ tập rài lòng Nhơn giúp đợi đừng đợi trả ơn miếng tròn bốn phần hay hơn Bác vàng đánh liều ta

Cũng nói càng cứu dân bất luận giào Sang khó nghèo vinh hoa như thể bọt bèo hiền lương bất luận khó nghèo cũng xin nhắc năm gia tỉnh triều Minh nàng kiều vì Hiếu bán mình chuột Cha Tuy là Lưu Lạc bôn ba đến khi Mãn hạn B xưa cũng

Nhìn ghét ưa ta cũng mặt tình nghiệm kimm suy cổ biện minh thế nào Bá Gia kẻ thắp người cao Hiền thần Hiếu nghệa ráng trao cho rồi giảng này chỉ các điều Tộ khuyên dân hại ráng mà Ngồi mà suy thân ta ta chẳng tiếc chi miệng cho

B tánh nạn gì cũng hoa luận Xem những việc sâu xa chúng sanh tưởng Phật thì là hãy coi tháng ngày như thể đưa thoi Nguyên cầu thế giới bớt ngoàii chiến tranh ngồi buồn dânng gặp chiếu manh ta cho ba tánh bất trannh vô

Hình ai ai cũng ráng xét mình nếu còn tánh xấu thì rinh ra ngoài cả lời mà ý con dài hiến cho Trần Hạ MT bài ngụ ngôn tới đây ta giả làng thôn Ngọc Thành lui gót Phi bốn Nam kỳ hiện thần sách sự nêu ghi miểu son

Tạc để tu mi Trung thần thôi thôi cảnh khổ hậu gần ta khuyên dân chúng ân cần nhìn xem ra đời dạy dỗ anh em xem qua ít bận ráng đem vào lòng người tu như thế Bá Tòng ai ai cũng quý cũng trong cũng

Nhìn sửa trau là phận của mình Xưa nay lời lẽ sử kinh rõ ràng Chừng nào ta gặp hơn Hoàng chúng sanh mới hết phàn nàng số căn mạnh tông xưa cũng khóc măng đất khô nảy mục rõ lòng hiếu nhi mặt ai nhạo báng khinh khi phần ta

Niệm chữ từ bi độ [âm nhạc] Đời muốn xem được Phật được trời thì là phải ráng nghe lời dạy răng Bá gia cùng các Chư tăng việc tu không đợi hướng đá làm gì đời cùng tu gấp kiệp thì Đặng Xem báo Ngọc Ly kỳ năm

Non Phật thương bổn đạo như con muốn cho Bổn Đạo Lòng Son ghi lời nửa sau đến việc biết đời bây giờ chưa thấy nó thời không tin tới đây Cũng dứt giảng kinh Nếu ai biết sửa tâm linh mới màu nam mô lòng sở nguyện cầu chúc cho bá

Tánh muôn sầu tiêu tá Nam Mô A Di Đà [âm nhạc] Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di [âm nhạc] Đà Phật cầu Phật Tổ Phật thầy Quang thượng đẳng đại thần chư Quang cựu thần chư vị sơn thần chư vị năm non bã núi Phổ Độ Ba

Tánh vạn dân tiêu tay Tịnh sự giải thoát [âm nhạc] mê ly ngồi trên đảnh núi liề đại tu hành Tầm Đạo một máy cứu đời Lan Thiên một cõi xa chơi non cao đảnh thượng thành Thới vô cùng hu Yu do thổi lãnh lùng phất phơ liễu yếu lãnh lùng tầng

Mai Mùa xuân hứng cảnh lậu đài lúc còn xác thịt Thi Tài Hùng anh Tứ di Mây phụ nhiễu đanh bồng lai một khỏi Hữu danh chữ đề kể từ tiên cảnh ta về non bồng ta ở giựa kề mấy năm dầu chơi tầm bậc trí âm nay vì

Thương chúng trần gian phá hồi nghĩ mình trong sạch đ rồi đầu tiên tạm thực về ngồi cõi xa Phong Trần Tâm đã rời ra Ngọc Thanh là hiệu ấy mà dám tranh ngày ra chơi chốn rừng xanh Tối về kinh kệ cửi canh mặt

Người xuống trần lỡ khóc lỡ cười ham vui đào mân vuông tròn chẳng [âm nhạc] xong chân nào sâu nọ hóa Lâm Trần Gian mới rõ tấm lòng thần tiên thương đời ta mượn búc Nghiên thở tha ít tiếng giải phiền lòng son bắt đầu cha nọ lạc con thân này

Thương chúng hao mọn từ đây Minh Hoàng chưa ngữ đài mây gặm trong thế sự còn đầy gian Trân đ đứa cứu Trầm Luân Đặng chờ vận đến mới mừng chúa tôi thảm thương thấy sự lắm Ôi dẫy đầy thế thảm lắm Hồi mê ly giảo chơi lục tỉnh một khi rước đưa

Người tục tu trì Xa Khơi nó chiều rồi lại đói mới Dương Trần sắp vướng bệnh trời từ đây Khuyên Trần sớm liệu Bách Khoai cháu rau đỡ dả Thắng ngày cho qua nhẫn cùng Bổn Đạo gần xa tu hành trì Chi mới là Liễu

Mai nguyện cầu qua khỏi nạn tay đằm coi tiế thánh lâu đài quốc vương niệm phật nào đợi Mùi Hương miễn tâm thành kính tòa chương cũng gần lau sau bể bắt non Tần Quân phiên tham bảo xa gần khủng hoa tránh phân cho rõ tài ba cùng nhau

Giành giật mới là Thy phơi khổ lao đà Sắp đến nơi thế gian bớt miệng kêu mời cõi âm dầu cho có ở X sâm cũng là rạng tới viên tâm Vương [âm nhạc] Trần ngũ hành cùng các chư thần từ đây sắp đến xuống gần chúng

Sanh chuông kia treo sợi chí Mạnh chẳng lo thân phận lo dành bướm ông hiểu Trung hãi liệu cho Xong đến chừng gặp Chúa mới mong trở về bây giờ kẻ sở người tề Hiền Lương đến hội cũng kề với nhau phật trời chẳng luận nghèo giào ai

Nhiều phước đức được vào cõi tiên Hữu phần thì cũng Hữu Duyên sửa Tâm Hiền Đức cõi tiên cũng gần ta mang mình thịt xác trần ra tay dắt chúng được gần bồng lay mai sau nhiều cuộc đất cay đua nhau mà chạy lầu đài cũng

Xa lọc rồi cái Hội Long Hoa Đặng coi hiền đức được là bao nhiêu gian t hồn xác cũng tiêu thảm thường B tánh chính chiều ruột đau mặt ai tran luận thấp cao thường trong lấy thứ sáu xào từ đây chíh Chinh bóng xế về Tây đói nhìn

Trần Thế xác thấy Ê hề Thương Trần ta cũng ráng thề Đặng cho bá tánh liệu bề tu thân tu hành chẳng được Đức Ân thì ta chẳng phải xát thân người đời Phật truyền ta dạy mấy lời Đặng cho trần thấy thức thời tu

Thân nào là Luân lý tứ anh phải lo đền đáp xác thân mới còn ai mà sửa đặng vuông tròn Long Vâng đến hội lầu son giữa kề thương đời Văn vật say mê làm đều gian ác thảm thế sau này kế từ hầu hả Bên Thầy vào ra chầu

Chực đại mây cũng gần Tuy là nương dựa non Tần ngày sau thế cuộc xoay vần về Nam qu sông nhờ được cầu lam tu hành nào đợi chùa Am làm gì bây giờ bát lộn với nữa sao Lộc lại vít tỳ cũng chê bớ dân chớ có say mê Trung Lương

Chánh trực giữa kề đài mây mang Lo gây gỗ tối ngày chẳng lo rèn đúc trí tại Hiền Lương thân này anh Tuyết nằm sương chẳng than chẳng thở vì thương thế Trần theo thầy giảng dảy nhiều lần dương gian nào biết thế trận nào

Hay cầu cho dân khỏi nạn tay qua nơi khổ não mặt ai chê cười bạc đâu dám sanh vàng mười u mê mà lại chê cười thần tiên giả Từ Sơn lãnh lâm tuyền về đây Hội Hiệp x Duyên tớ thầy ở rừng Bản với cáo cây bây giờ

Xuống thế câu cây lìa xa Thiên cơ biến đổi C qua gặm trong thế giới còn đôi ba phần mau mau kiếp kiếp chuyên cần chúng sanh Còn có lập thân hội này cung quần Thiên Địa đổi xây cảm Thương Trần Hạ lòng đây chẳng sờ yêu T

Tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi những việc lao đau ở cùng cô bác làm sao cho tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho phải nghĩa lòm Son mới vừa Nghinh ngang hổn ẩu phải chừa bà con nội ngoại Dạ thưa mới

Là xớm viền phải ở thật thà dầu không quen biết cũng là như quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người Lâm nạn đua chen giúp giùm xác thân là cái gố cùm Nếu làm chẳng trọn thú hùm xé thay cho rồi nhân nghĩa mới hay lễ nghi

Phong Hóa Đổi Thay làm gì từ đây biến đổi vị Kỳ Dương thế Chuyện gì cùng có chuyển lai rèn tâm cho được thẳng ngay khỏi n tà quỷ một mai thấy đời cũng là người ở trong Trời Cớ sao ăn ở nhiều lời ngộn ngang hung hăng ý của giàu sang chẳng

Kiế trời phật m mang ỷ tiền dạy rồi cái đạo tu Hiền làm trai nhỏ tuổi tình duyên đang nồng cũng đừng ghẹo gái có chồng cũng đừng phá hoại chữ đồng gái trinh ra đường chóc ghéo gái xinh nữa sao mắt phải yêu tin Hư

Mình xử cho Vẹn Chữ nghĩa tình dâng lời cha mẹ mà vìn gia can Nghiêm đường chịu Lịnh cho an loạn luân can kỷ hổ mang tiếng đời anh em đừng có đổi dời phụ phàn dưa mũi xe lời nghĩa tình Tuy là trời đất rộng thinh có thần

Xem xét phân minh cho người vô duyên chưa nói mà cười chưa đi mà chạy hỡi người vô duyên lớn lên phận gái cần chuyên làm ăn thì phải cho Siên mới là phải gìn dúc vống lòng ta đừng chịu theo nó vậy mà hư

Thân nghe lời cha mẹ cân phân Tam Tùng vẹn giữ lập thân búi này tình duyên chẳng kiếp thị chầy chứ đừng ci lệnh gió mây ngoại tình đi thưa về cũng phải trình không dung ngôn hạnh thân mình phải trao trông là phải sửa làm sao làm ăn các việc tầm

Phào chẳng nên mình là gái mới lớn lên đừng cho công việc hở hên mới là chữ dung là phận đàn bà dốc hình tươi tánh đứng đi Dịu dàngc đ cho mắt chữ nghèo nàng cũng là phải sửa phải sang mới màu ngôn là lời nói mặt giầu cũng cho Nghiêm

Chính mới hầu khôn ngoan đừng dùng lời tiếng Phan ngang thì cha với mẹ mới an tâm lòng Hạnh là đức tính phải không ở cùng chồm xóm đừng cho mất lòng bốn điều nếu đã làm xong cũng vìn chữ Hiếu phục tầm song thân dạy rồi Những chuyện Đức Ân phân

Làm cha mẹ xử phân Lẽ Nào lỗi lầm chơ có hủng hào đừng chửi đừng rủa đứng cào đừng bưới đem lời hiền đức tốt tươi đặng mà giáo quáa vàng mười chẳng hơn cũng đừng gây gỗ vẫn hờn cho con bắt trước xạ Vân mới

Là nam mô sáu chữ di đà từ bi tế độ vậy mà chúng sanh Xưa nay sau chữ Lnh tanh chẳng ai chịu khó niệm sành thử coi Trì tâm thì quá ít oi bây giờ dùng thử mà coi lẽ nào rạch tim đem để nó vào thì là mới

Khỏi máu đào tuôn rơi để sau đến việc tả tới rồi tu sao kịp chiều mới cho Thần ngày nay chim đã gặp cành chẳng lo đầu lại cho rành gió mưa tu hành nhiều kẻ chẳng ưa mặt ai dèm xêm xóm cưa chẳng [âm nhạc]

Màng gặm trong thấy sự Trần Hoàng người hung người ác tà gian cũng nhiều thương đời ta mới đánh liều Mong Người tu tịnh ít nhiều cũng hay muốn tu còn đợi chiều mai khuyên người rèn sớm thị xài lâu hư những người có của tiền dư hãy nên bố

Thí giành tứ làm gì sau đây nhiều chuyện ly kỳ kể sao cho xiết Vậy thì dâ ngôi Tại sao chẳng cúng chè sôi bởi vì tânn thế phật thôi Ăn chè cũng không có muốn hoa que lầu đài Sơn phết Cũng là chẳng

Ham ai chê khờ dại cũng cam chớ tôi cũng chẳng có ham lậu đài chữ tu hã ráng miệt mà Đừng kể vắng dài đừng nể Mau lâu dẫ khuyên khắp hết đâu đâu bớt đều m dối mới hầu thấy ta đừng theo lũ quỷ lũ ma cũng kiếng nó

Mà nó phải ăn quen chết rồi cũng bớ cốc Ken trong đàn lễ nh tế sen ít gì đà Nhu thầy lễ cũng kỳ mắt phải chuyệ gì phủ phục Bình Hưng lại thêm đờn đích từng Tân đem con heo sống mà dâng làm về chủ gia kẻ lại người quỳ làm chuyện

Vị Kỳ Dạ vui hay không Nếu không thì trả lời không bằng mà có dối Thị Hồng sửa đi thương đời ta luôn sầu bi học nho cứ mảy làm thia ngạo đời rung đùi ngâm chuyện trên trời tình duyên cá nước vậy thời dỗ [âm nhạc]

Con thấy đời ta cũng héo vo học nho mà chẳng lm tròn nghĩa Nhơn khoe mình chẳng có ai hơn nhờ làm thuốc bắt đỡ cơn túng nghèo hiềnn nhớn chẳng chịu làm theo đợi ai có bệnh túng nghèo chẳng tha hốt thời cắt bại cch ba nó đòi năm C

Người ta hoảng hồn lành bay còn ác lại tồn đến chừng lập hội xát hôn lìa xa Mỹ Anh thầy thuốc lan Sa cũng là một mật người ta lấy tiền xin trong anh chị đừng phiền Đông bát Đông Tiền là thứ Phi Ân muốn sao dựa được các lân hãi nên

Trao sửa hiền nhân mới là những người quê dốt thật thà cũng nên tu niệm nhờ mà thân sao lập đời mới biết thấp cao bây giờ chưa biết ai thao ai chì đời xưa có ngũ viên kỳ đem tài học thuốc hiến thì cho danh người xưa còn

Chẳng cần thân miễng cho trong nước chúng dân được nhờ để tâm yên lặng như tờ nghĩ suy lời lẽ t mờ thế nào luận xem thấy sự thấp cao khuyến dân hãi bớt làm màu Hiếu nhi bớt bỏ rình rang Một khi nếu cha mẹ chết làm ý lời

Này là lời truyền giáo của thầy bông hoa cầu Phật Hiệp vầy đi chôn con mình muốn đãi làng thôn thì là tùy ý đáp ngôn cho người gặm trong thế sự nực cười chẳng lo cải sửa cho người tâm ngay mình làm chữ hiếu mới hai chớ mướn

Người ngoài cầu nguyện khó siêu muốn cho tội lỗi mòn tiêu thành tâm cầu nguyện sớm chiều mới hai Mục Liên Cứu Mẹ bằng nay nhờ người Hiếu Hành Tâm rài Từ Bi Ai Ai hại ráng mà suy thương đời ta tỏ chuyện Ný rõ ràng làm tuần trà rượu xinh xoang rồi

Thì chửi lộn mà An nổi gì dươ Trần làm chuyện vị kỳ tạo nhiều cảnh giả Chơn thì chẳng theo của tiền chơ có bỏ theo chết rồi tế lễ bỏ heo làm gì nếu ai biết chữ tu trì cha mẹ còn sống vậy thì cho

Ăn không làm để ở lung lăng chửi cha mắng mẹ lăng săn thiếu gì ở cho biết nhượng biết Tùy vui lòng cha mẹ vậy thì mới ngoan đạo là vốn thiệt cái đàn ta ra sức dọn cho toàn chúng sanh Thôi thôi Bất miệng Hùng anh ở nơi

Cửa khẩu thiệt rành tiếng ni chưng bày quân tử làm chi của đồ hổ bịch Vậy thì xưng hô lũ đàn Lư đếm hộ Đồ anh hùng quân tử xưng hô rện trời Gặp ai mắt nạn cười chơi chứ không ra sức giúp đời điều chi hổ mình là bực

Tu mi chưa tròn bốn phận mà T tu mình kể từ Thượng lộ Đăng Trình Vào Nam Ra bắt mặt tình bồn Phi khuyên răng Trân thế Một khi tuồng Đời sắp hạ bằng ni rõ ràng Vương gian làm quyện nói càng cùng xóm cúi làng đâu cũng như đâu hò reo dục

Trong nhiều câu sai đồng khiến quỷ nói lâu nực cười ta khuyên hết thảy các ng nhiều chuyện tro cười hãy bỏ bớt đi đừng họ đừng réo làm chi nghìn ngàn kêu mua có khi hại mình nghe không thì cũng mặt tình nói cho rõ rệt dân tính không

Là Quan Âm Nam hả Phổ Đà cùng thầy ra lệnh nên ta giáo truyền thánh thần không phải thiếu tiền mà kêu mà réo xuống cận mà sai Nam Mô Quan Âm Như Lai cầu xin Chư Phật cứu nay Vương Trần khuyên đừng chửi thánh mắng thần

Xưa nay thứ lỗi thế Trần chẳng chiên lưỡng thần ghi chép liên miên nào tội nào Phước dưới miền trần gian tuu hoa thượng đế Ngọc Hoàng Vương Trần hung ác đa đoan quá nhiều chúng sanh ngang ngược làm liều Ngọc Hoàng ngài muốn xử tiêu cho

Rồi Minh Vương khó đứng khôn ngồi thảm thương Lê thư mắt hồi gian Trân trước đền Mắt Ngọc lụy rưng Quý yêu ba tánh biết chừng nào ngui làm sao cho dạ được vui cúi đầu lại Phật cầu xin cứu trần lời khuyên xưa cũng một lần nay

Mượn xác trần xuống bút ra cơ khôn ngoan nghe nói ngn ngơ ngu si thì tưởng như thơ biếm đời ở đâu cũng Phật cũng trời tâm thành chỉ nguyện xem đời Khó chi Văn Thù Bồ Tát từ bi chèo thuyền bát nhã cứu thì trần

Gian gió đưa lước sống buồm Loan rước người tu niệm suy Xoan phỉ tình ai mà ta dạy chẳng gìn thì sao đừng trách mất tình yêu đương bàn môn Tài phép nào tường kêu trời dặm đất cũng thì giả rân nói cho Trần Thế liệu toan chớ theo

Tả đạo M T sác hồn nó làm nhiều phép nhiều môn bùa mê thúc lúa mê hồn chúng sanh thành binh sái đậu cũng rành nệu tin thời mắt tan tạnh về sau bây giờ bất luận người nào không dùng của thế sắc màu cũng không nói cho

Bổn Đạo rõ lòng ấy là chân Chanh mới Hồng Vinh vang địa Tiên tài phép đa đoan Phi Đao Bửu kiếm mê mang mắt trần Phật truyền thâu hết phép thần cứu an bá tnh một lần nan nguy phiên binh bốn phí Tứ vi kể sao cho xếp chuyện Ni sau

Này lớp thì ác thú dẫy đầy lớp thì tranh đâu tối ngày chẳng thôi kẻ hung chừng đó lm mồi cho bầy ác thú đền bồi tội xưa B giờ còn mãi lọc lừa chẳng lo kiếm chỗ đục mưa sau này hiện lành chừng đó sum dày quân thần

Cộng lạc mấy ngày vui chơi đến đó ta mới mừng cười nhìn xem Ngọc Đế giữa trời định phân Thiên Hoàng mở cửa các l Địa Hoàng cũng mở mấy tầng Ngục Môn mười cửa xem thấy ghê hồn cho Trần coi thử có mà hay không nhân hoàng cũng lấy lẽ công cũng

Đồng trừng tr Kẻ lầm tà gian ý là đến lúc xy sang Tam Hoàng trở lại là đời Thượng Quân khuyên dâng lòng chứ có sờn Ráng tu thì được xem đờn Trên Mây người hung chết đất chật thấy nhìn xem bắt thảm ngày rày cho

Dân mấy người còn được xác thân thì là đài Ngọc cá lân mới kề bây giờ kẻ nhúng ng trề chế ta rằng dạy rặng khờ cũng cam Vương Trần bỏ bất tánh tham đừng chơi cờ bát đừng làm ác gian để sao coi Hội coi hàng coi tiếng coi phật mới

Ngoan bớ Trần điểm đàn thọa chớ gần để sao xem thấy non Tần xn xo tuy nghèo dùng đỡ cháu rau bền lòng niệm Phật thì sao Thanh Nhàn Đừng Quen thoái cũ lm càng trộm gà cấp vịt xóm làng ghét vơ khi xưa ta cũng làm thơ mà đời Trần

Hạ làm ngơ ít nhìn dạy cho Trần Thế phỉ tình đàn tiế cõi tục phân minh hai đường bây giờ hát bộ là thường để sau Phật hát tỏ tường cho xem cải lương toàn ấy cũ mềm tốn tiền buồn ngủ lại thèm đồ ăn nhảy lui nhảy

Tới lăn xăn làm tuồng mèo mã thêm nhăn cho đời thả Ngân lòng giả đổi dời bây giờ khổ não đến đời là đây ráng nghe lời dạ của thầy để chừng đến việc kiếm thầy khó ra Tây Phương thầy lại quá xa nên ta mới nói cả lời dâng

Nghe đừng ham lên ngựa xuống xe ăn xài phí của lụa Thế làm gì xuống trần ta dạy cố lì Cốt cho Trần Thế nghe thì mới Thôi ngày nay xe lết xe lôi đúng lời truyền sấm của hồi Đời Lê là năm rồng rắn ngựa vê chúng sanh thế giới ơ hề

Thấy phơi Trạng Trình Truyền sắm mấy lời ngày nay dân chúng dậy thời ráng tri Hiền nhơ bổn phận tu mi hãy mau thức thỉnh kiếm thì Huyền cơ Ngọ đèn khi tỏ khi mờ chúng sanh Còn đời còn chờ chuyện chi trên trời xuất hiện tử vi Quang Minh

Sáng suốt vậy thì dân Ôi thương dân kho đứng khôn ngồi xót xa Dạ Ngọc bồi hồi tâm Trung gió Dong thì cối cây rung phương xa có giặt thung dung Đặng nào trời Tây chúng nó hủng hào đem lòm gây gỗ máu Đào mới tuông

Câu trời cho chúng hoa Truông thế gian yên lặng hát tuồng Khải Ca Tây Phương Tuy ở cõi xa thành tâm thì có phật mà đáo lai ước mong dâng khỏi nạn tay dắt dìu tiế cảnh bồng lá nhiều người xem Trần khó nỗi vui cười lo giàu lo Lợi chẳng rồi bớ

Dân mẹ cha là kẻ trồng Ân dưỡng nuôi báo hiếu lúc thân yếu già vường Linh Đôm hoại mới là có chi C nấy vậy mà dâ Ôi ta là thân phận làm tôi phải đền phải đáp cho rồi mới hay mặt ai trannh luận đâu tài khuyên

Dân nên hãi miết mày chữ tu giảng này ra Cuối Mùa Thu dạy ăn dạy ở chữ tu vuông tròn học theo mối Đạo Làm Con luận Xem học mới mấy Đon đợi này văn minh sửa mặt sửa mày áo quần Lan Mước ngày rài ăn chơi Dọn Xem hình dốc

Lạ lơi ra đường ăn nói những lời nguyệt hoa trong tâm nhớ những điệu tà lời ăn tiếng nói thiệt là quá lanh xưng là đầu trẻ tuổi xanh chẳng trao hiền đức học hành làm chi khôn ngoan thời những chuyện gì cũng là lừa dối Vậy thì dâ [âm nhạc]

Quê người xưa nó lại khinh chê ông cha Hữu bà uu m hơn mình tự do trai gái kết tình với lo trao sửa cho mình đẹp tươi gái trai đến tuổi đôi mươi chẳng kiế cha mẹ nói cười lạ lơi so hình sửa sắc chiều mới Đặng làm những chuyện trái

Đời vô liêm Cớ sao chê cổ Trầm Kim phụ cha phản Chúa lỗi niềm tôi con thấy đời Trần Hạ thon vo Ai nuôi cho lớn mà còn khinh khí ông cha thở trước ngu si mà ngay mà thật hơn thì đời nay học hai Lợi dụng tiền tài lên quan

Xuống Quyền ăn xài lạ lê gặp ai đi rách cười chê miệng kia hễ Mở chửi thề gian rân chẳng lo rèn trí lập thân để làm sao trả Khổ thân sau này giáo viên các sợ các thầy khuyên mau tỉnh ngộ tập rài lòng

Nhơn giúp đợi đừng đợi trả ơn miếng tròn bốn phần hay hơn bát vàng đánh liều ta cũng nói càng cứu dân bất luận dạo sang khó nghèo vinh hoa như thể bọt bèo hiền lương bất luận khó nghèo cũng xin nhắc năm gia tỉnh triều Minh nàng

Kiều vì hiểu bán mình chuộc cha Tuy là Lưu Lạc bốn ba đến khi Mãn hạn BN xưa cũng nhìn ghét ưa ta cũng mắt tình nghiệm kiếm suy cổ Biển Minh thế nào Bá Gia kẻ thấp người cao Hiền thần Hiếu Nghĩa ráng trao cho

Rồi giảng này chỉ các điều tồi khuyên dânn hãi ráng mà Ngồi mà suy thân ta ta chẳng tiếc chi miễng cho bá tánh nạn gì cũng qua luận Xem những việc sâu xa chúng sanh tưởng Phật thì là hãy coi tháng ngày như thể đưa thoi nguyện cầu thế giới bất

Ngoài chiến tranh ngồi buồn dânng gặp chiếu manh ta cho ba tánh bất Tranh Vô Hình ai ai cũng ráng xét mình nếu còn tánh xấu thì rinh ra ngoài C lời mà ý con dài hiến cho Trần Hạ một bay ngũ ngôn tới đây ta giả làng thôn Ngọc Thành

Đi gót Phi bốn Nam kỳ hiện thần sách sự nêu ghi son tạc để tu mi chung thần thôi thôi cảnh khổ hậu gần ta khuyên dân chúng ân cần nhìn xem ra đời dạy dỗ anh em xem qua ít bẩn ráng đem vào

Lòng người tu như thế bá tồng ai ai cũng quỷ cũng trong cũng nhìn sửa trao là phận của mình Xưa nay lời lẽ sự kính rõ ràng Chừng nào ta gặp hơn Hoàng chúng sanh mới hết phàn nàng số căn mạnh tông xưa cũng khóc măng đất khô

Nảy mục rõ lòng hiếu nhi mặt ai nhạo bán khinh khi phần ta niệm chữ từ bi độ [âm nhạc] đời muốn xem được Phật được trời thì là phải ráng nghe lời dạy răng ba gia cùng các Chư tăng việc tu không đợi hướng đang là làm

Gì đời cùng tu gấp kiếp thì Đặng Xem báo Ngọc Ly kỳ năm non Phật thương bổn đạo như con muốn cho Bổn Đạo Lòng Son ghi lời nửa sau đến việc biết đời bây giờ chưa thấy nó thời không tin tới đây Cũng dứt giảng kinh Nếu ai

Biết sửa tâm linh mới mầu nam mô lòng sở Nguyên cầu chúc cho bá tánh muôn sầu tiêu tá Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà [âm nhạc] Phật Nam Mô A Di Đà Phật câu Phật Tổ Phật thầy Quang thượng

Đẳng đại thần chư Quang cựu thần chư vị sơn thần chư vị năm non bã núi Phổ Độ Ba tánh vạn dân tiêu tay Tịnh sự giải thoát mê lì ngồi trên đảnh núi liền đại tu hành Tầm Đạo một m cứu đời Lan Thiên một cõi xa chơi non cao

Đẳng thượng thật thơi vô cùng hếu hu do thổi lạnh lùng phất phơ liễu yếu lạnh lùng Tòng Mai Mùa xuân hứng cảnh lậu đài lúc còn xác thịt Thi Tài Hùng ăn Tứ di Mây phụ Nhu đ bồng l một cõi hữu danh chữ

Đề kể từ tiế cảnh ta về non bồng ta ở giữa kề mấy năm dáo chơi tầm bậc k âm nay vì thương chúng trành gian phán hồi nghĩ mình trong sạch đã rồi đầu tiên tạm thực về ngồi cõi xa Phong Trần Tâm đã rời ra Ngọc thnh là

Hiệu Ai mà dám tranh Ngài ra chơi chốn rừng xanh Tối về kinh kệ cưỡi canh mặt ng xuống trần lỡ khóc lỡ cười ham vui đào mân vuông tròn chẳng xong Chừng nào sâu nọ hó l trần gian mới rõ tâm lòng thần tiên thương đời ta mượn búc Nghiên thở

Than ích tiếng giải phiền lòng son bắt đầu cha nọ lạc con thân này thương chúng hao mọn từ đây Minh Hoàng chưa ngữ đài mây gặm trong thế sự còn đầy gian Trân đỏ đứa cứu kẻ trầm luân Đặng chờ vận đến mới mừng chúa

Tôi thảm thương thế sự lắm Ôi dẫy đầy thế thảm lắm Hồi mê ly dạo chơi lục tỉnh một khi rước đưa người tục tu trì Xa Khơi nó chiều r lại đói mớii Dương Trần sắp vướng bệnh trời từ đây Khuyên Trần sớm liệu bắp khoai cháo

Rau đỡ Dạ Thắng ngày cho qua nhẫn cùng Bổn Đạo gần xa tu hình Trì chi mới là liệu Mai nguyện cầu qua khỏi nạn tay Đặng coi tiế thánh lâu đài quốc vương niệm phật nào đợi Mùi Hương miễn tâm thành kính tòa chương cũng gần lao

Sao bể bắt non Tần Quân phiên tham báo xa gần khủng hoa tránh phân cho rõ Tài Ban cùng nhau giành giật mới là thấy phơi khổ lao đà Sắp đến nơi thế gian bớt miệng kêu mời cõi âm dầu cho có ở xa xâm cũng là rạng tới viên tâm Vương

[âm nhạc] ngũ hành cùng các chư thần từ đây sắp đến xuống gần chúng sanh chuông kia treo sợi chí mình chẳng lo thh phận lo dành bướm ông hiểu Trung hãi liệu cho xong đến chừng gặp Chúa mới mong trở về bây giờ kẻ sở người tề Hiền Lương đến

Hội cũng kề với nhau phật trời chẳng luận nghèo giàu ai nhiều phước đức được vào cõi tiên Hữu phần thì cũng h Duyên sửa Tâm Hiền Đức cõi tiên cũng gần ta manang mình thịt xác trần ra tay dắt chúng được gần bồng lá mai sau nhiều cuộc đất cài đua nhau

Mà chạy lầu đài cũng xa lập rồi cái Hội Long Hoa Đặng coi hiện đất được là bao nhiêu gian tà hồn xác cũng tiêu thảm thương B tánh chính chiều ruột đao mặt ai tranh luận thấp cao thường trong Lê thứ sáu xào từ

Đây chí chíh bóng xế về Tây đói nhìn Trần Thế xác thấy Ê hề Thương Trần ta cũng ráng thề đừng cho b tánh liệu bề Tu Thân Tu hành chẳng được Đức Ân thì ta chẳng phải xác thân người đời Phật truyền ta dạy mấy lời Đặng cho

Trần Thế thức thời tu thân nào là Luân Ly Tứ anh phải lo đền đáp xác thân mới còn ai mà sửa đặng vuông tròn Long Vâng đến hội lầu son giữa kề thương đời Văn vật say mây làm đều gian ác thảm thế sau [âm nhạc]

Này kể từ hầu hả Bên Thầy vào ra chầu chực đại mây cũng gần Tuy là nương dựa non tầng ngày sau thấy cuộc xoay vần về Nam qua sông nhờ được cầu lam tu hành nào đời chùa â làm nhì bây giờ bát lộn giới chì nửa sao lọc

Lại vít tỳ cũng chê bữ dân chớ có sai mê Trung Lương Chánh trực giữa kề đài m mang Lo gây gỗ tối ngày chẳng lo rèn đúc trí tại Hiền Lương thân này ăn tuyết nằm sương chẳng than chẳng thở vì thương thấy Trần theo thầy giảng dạy nhiều lần dương

Gian nào biết thế trận nào hay cầu cho dân khỏi nạn tay qua nơi khổ não mặt ai chê cười bạc đâu dám sanh vàng mười u mê mà lại chê cười thần tiên giả Từ Sơn lãnh lâm tuyền về đây Hội Hiệp xạ Duyên tớ thầy

Ở rừng Bản với cáo cây bây giờ xuống thế cáo cây lìa xa Thiên ca biến đổi C qua gặm trong thế giới còn đôi ba phần mau mau kiếp kiếp chuyên cần chúng sanh Còn có lập thân hội này tuần quần Thiên Địa đổi xây cảm Thương Trần Hạ lòng đây chẳng

Sờn cũng còn kẻ ghét người hờn vì không rõ hiểu xà Doan của thầy hổ langan ác thu muôn bầy lóp B lốt chạy sau này đã Đoan ai mà ăn ở nghênh ngang đón đường nó bắt sẽ tan xát [âm nhạc] hồn chữ rằng hả Phước Vô Môn đáo đầu

Cũng phải xác hồn tiêu tan khuyên người Hữu Phước giàu sang mau mau làm phước làm voan cho rồi để sao khó đứng khôn ngồi thường nhà tiếc của biết hội nào ngui ai mà ăn ở ngược xui bị nơi rắn rít chẳng vui đâu

Là rắn to tên gọi mã xà trên rừng nó xuống nó TH Vương Trần ai mà tu tỉnh chuyên cần làm đường ngay thẳng có thần độ cho thương đời hết giả cần lo chẳng lo niệm phật nhỏ to làm gì Tu là tâm trí nhu mì tu Hiền tu Thảo

Vậy thì cho s tu cầu cứu vất tổ Tâm giới cho bá tánh Mau Hồng bớt rơi tu cầu cha mẹ thnh thơi Quốc Vương Thủy Thổ chiều mới phản hồi tu đền nở thế cho rồi thì sao mới được đứng ngội tòa sen người tu phải lanh hơi men đừng ham

Sắc lịch lắm phen lụy mình Tu là sửa Trọn Ân Tình tàu khá chồng vợ bố kình đừng phai tu cầu Đức Phật Như Lai cứu dâng qua khỏi nạn tay buổi này chữ tu chớ Kha trễ chầy phải trao phải sửa Nghe thầy dạy khuyên ra đời xưng hiểu khùng điên nào

Ai có rõ thần tiên là gì Tu không cần lại cần Quỳ ngồi đâu cũng sửa vậy thì mới mau Trí Hiền Tâm Đức chùi lao ra công Lộc kỷ thi thao ra vàng vinh hoa phu quý chẳng màn ra oài ra lực cởi Thoàn xa

Chơi con sông dòng nước chiều mới dốc lòng trả nợ nước đời cho xong Chừng nào bốn đạo hiểu thâm thiên cơ đạo lý để lòng mới thôi chữ Vinh Chữ nhục mấy hồi Đến khi thất vận làm mồi yêu tin tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia

Thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi những việc lao đau ở cùng cô bác làm sao cho tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho phải nghĩa Lòng Son mới vừa Nghinh ngang hộn ẩu phải chừa bà con nội ngoại Dạ thưa mới là

Xóm giề phải ở thật thà dầu không quen biết cũng là như quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người Lâm nạn đua chen giúp giùm xác thân là cái gông cùm Nếu làm chẳng trọn thú hùm xé thay cho rồi nhân nghĩa mới hay lễ nghi Phong hó đổi thay làm

Gì từ đây biến đổi vị Kỳ Dương thế Chuyện gì cũng có chuyển lai rèn tâm cho được thẳng ngay khỏi nơi tà quỷ một mai thấy đời cũng là người ở trong Trời Cớ sao ăn ở nhiều lời ngộn ngang hung hăng ỷ của giàu sang chẳng

Kiênn trời phật mê mang ỷ tiền dạy rồi cái đạo tu hèn Làm trai nhỏ tuổi tình duyên đang nằm cũng đừng gẹ gái có chồng cũng đừng phá quải chữ đồng gái trinh ra đường chóc ghéo gái xin nữa sao mắt phải yêu tin Hư

Mình xử cho Vẹn Chữ nghĩa tình dâng lời cha mẹ mà nhìn Gia canang Nghiêm đường chịu lệnh cho An loạn luân C kỷ hổ mang tiếng đời anh em đừng có đổi dời phủ phàn dưa mũi xe lời nghĩa tình Tuy là trời đất rộng thinh có phần

Xem xét phân minh cho người vô duyên chưa nói mà cười chưa đi mà chạy hỡi người vô duyên lớn lên phận gái cần chuyên làm ăn thì phải cho Siên mới là phải gìn dúc giống lò ta đừng chịu theo nó vậy mà hư

Thân nghe lời cha mẹ cân phân Tam Tùng vé dữ lập thân búi này tình duyên chẳng kiếp thị chầy chứ đừng ci Lịnh gió mây ngoại tình đi thưa về cũng phải trình công dung ngôn hành thân mình phải trao công là phải sửa làm sao làm ăn các

Việc tầm phào chẳng nên mình là gái mới lớn lên đừng cho công việc hở hên mới là chữ dung là phận đàn bà dốc hình tươi tắng đứng đi dịu dàng dầu cho mắt chữ Ngheo nàng cũng là phải sửa phải sang mới màu ngôn là lời nói mặt

Giầu cũng cho nghiêm chỉnh mới hầu khôn ngoan đừng dùng lời tiếng Phan ngang thì cha với mẹ mới an tánh [âm nhạc] lòng Hạnh là Đức Tánh phải không ở cùng chồm xóm đừng cho mất lòng bốn điều nếu đã làm xong cũng VH chữ Hiếu phục tầm sông

Thân dạy rồi Những chuyện Đức Ân phân làm cha mẹ xử phân lẽ nào lỗi lầm ch có hủng hào đừng chửi đừng rủa đứng cao đừng bươi đem lời hiền đức tốt tươi đặng mà giáo hóa vàng mười chẳng hơn cũng đừng gây gỗ vận hờn cho con bắt

Trước xạ Vân mới là nam mô sáu chữ di đà từ bi tế độ vậy mà chúng sanh Xưa nay sau chữ lành tanh chẳng ai chịu khó niệm sanh thử coi Trì tâm thì quá ít Ôi bây giờ dùng thử mà coi lẽ

Nào rạch tim đem để nó vào thì là mới khỏi máu đào tuôn rơi để sao đến việc tả tới rồi tu sao kịp chiều mới cho Thành ngày nay chim đã gặp cành chẳng lo đầu lại cho rành gió mưa tu hành nhiều kẻ chẳng ưa mặt ai dèm

Xêm sớm chưa chẳng màng gặm trong thế sự Trần Hoàng người hung người ác tạ gian cũng nhiều thương đời ta mới đánh liều mong người tu tỉnh ít nhiều cũng hay muốn tu còn đợi chiều mai khuyên người rèn sớm thị xài lâu

Hư những người có của tiền dư hãy nên bố thí dành tư làm gì sau đây nhiều chuyện ly kỳ kể sao cho xiếp Vậy thì dâng ngôi Tại sao chẳng Cũng chè xôi bởi vì tận thể phật thôi Ăn chè cũng không có muốn hoa que lầu đài

Sơn phết Cũng là chẳng ham ai chê khờ dải cũng cam chớ tôi cũng chẳng có ham lậu đài chữ tu hã ráng miệt M Đừng kể vấn dài đừng nệ Mau lâu giáo khuyên khắp hết đu đâu bớt đều m dối mới hầu thấy

Ta đừng theo lụ quỷ lũ ma cũng kiếng nó mà nó phải ăn quen chết rồi Cũng bớt cốc Ken trong đờn lễ nhạc tế sen ít gì đà Nhu thầy lễ cũng kỳ mắt phải chuyên gì Phú phục Bình hư lại thêm đờn địch từng

Tin đem con heo sống mà dâng làm gì chủ gia kẻ lại người quỳ làm chuyện vị kỳ Dạ dối hay không Nếu không thì trả lời không bằng mà có dối th Hồng sửa đi thương đời ta luôn sầu bi học nho cứ mảy làm th ngạo đời rung đùi ngâm chuyện

Trên trời tình duyên cá nước Vậy thời dỗ khn thấy đời ta cũng hếu vo học nho mà chẳng lm tròn nghĩa Nhơn khoe mình chẳng có ai hơn nhờ làm thuốc bắt đỡ cơn túng nghèo hiền nhân chẳng chịu làm theo đợi ai có bệnh túng nghèo chẳng

Tha hốt thời cắt bại cch ba nó đòi năm CT người ta hoảng hồn lành bay còn ác lại tồn đến chừng lập hội xác hôn lìa xa Mỹ Anh thầy thuốc lan Sa cũng là mổ mật người ta lấy tiền xin trong anh chị đừng phiền đồng

Bác đồ tiền là thứ Phi Ân muốn sao dựa được các lân hãi nên trao sửa hiền nhân mới là những người quê dốt thật tà cũng nên tu niệm nhờ mà thân sao lập đời mới biết thấp cao bây giờ chưa biết ai tháo ai

Chì đời xưa có ngũ viên kỳ đem tài học thuốc hiến thì cho dân người xưa còn chẳng cần thân miễn cho trong nước chúng dân được nhờ để tâm yên lặng như tờ nghĩ suy lời lẽ to mờ thế nao luận xem thấy sự thấp cao khuyến dân

Hãi bớt làm màu Hiếu nhi bớt bỏ rình rang Một khi nếu cha mẹ chết làm ý lời này là lời truyền giáo của thầy bông hoa cầu Phật Hiệp vậy đi chôn con mình muốn đại làng thôn thì là tùy ý đáp môn cho người gặm trong thấy sự nực cười chẳng

Lo cải sửa cho người tâm ngay Mình làm chữ hiếu mới hai chớ mướn người ngoài cầu nguyện khó siêu muốn cho tội lỗi mòn tiêu thành tâm cầu nguyện sớm chiều mới hai Mục Liên Cứu Mẹ bằng nay nhờ người Hiếu Hạnh Tâm rài từ bi Ai

Ai hại ráng mà suy thương đời ta tỏ chuyện ni rõ ràng làm tuần trà rượu xh Xoan rồi thì chửi lộn mà An nổi gì Dương Trần làm chuyện Vĩ kỳ tạo nhiều cánh giả Chơn thì chẳng theo của tiền chư có bỏ theo chết rồi tế lễ bò heo làm

Gì nếu a biết chữ tu trì cha mẹ còn sống vậy thì cho ăn không làm để ở lung lăn chửi cha mắng mẹ lăng Xanh thiếu gì ở cho biết nhượng biết tùy vui lòng cha mẹ vậy thì mới ngoan đạo là vốn thiệt cái đàn ta ra sức

Dọn cho toàn chúng sanh Thôi thôi Bất miệng Hùng anh ở nơi cửa khẩu thiệt đành tiếng ni chưng bày quân tử làm chi của đồ hổ bịch Vậy thì xưng hô lũ đàn Lư hộ đồ Anh Hùng quân tử xưng hô rện trời Gặp ai mắt nạn cười chơi chứ không

Ra sức giúp đời điều chi hổ mình là bực tu mi chưa tròn bốn phận mà thí tôn mình kể từ Thượng lộ Đăng tr Vào Nam Ra bắt mặt tình bốn phi khuyên răng tranh thế Một khi tuồng Đời sắp hạ bằng ni rõ ràng Vương gian làm quyện nói càng cùng

Xóm cúi làng đâu cũng như đâu hò ru dục trong nhiều câu sai đồng khiến quỷ nói lâu nực cười ta khuyên hết thả các người nhiều chuyện trò cười hãy bỏ bớt đi đừng hò Đừng réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo

Réo réo réo ngồi trên đành núi liên đại tu hành Tầm Đạo một máy cứu đời Lan Thiên một cõi xa chơi nó cao đảnh Thượng thỉnh Thới vô cùng Hiếu hếu do thổi lạnh lùng phất phơ liệu yếu lạnh lùng tầm Mai Mùa xuân hứng cảnh lậu đài lúc còn

Xác thịt Thi Tài Hùng ăn di Mây phụ nhiễu đanh bồng lại một cõi hữu danh chữ đề kể từ tiên cảnh ta về non bồng ta ở giữa kề mấy năm dẫu chơi tầm bậc tri âm nay vì thương chúng Trần gian phát hồi nghĩ mình trong sạch đã rồi đầu tiế

Tạm thực về ngồi cõi xa Phong Trần Tâm đã rời ra Ngọc Thanh là hiệu Ai mà dám tranh ngày ra chơi chố Rừng Xanh Tối về kinh kệ cưỡi canh mặt người xuống trần lỡ khóc lỡ cười ham vui đào mân vuông tròn chẳng [âm nhạc]

Xong Chừng nào sâu nọ quá Long Trần Gian mới rõ tấm lòng thần tiên thương đời ta mượn búc nghiê thở thanan ích tiếng giải phiền lòng son bắt đầu cha nọ lạc con thinh này thương chúng hao mọn từ đây Minh hoangan chưa ngữ đài mây gặm

Trong thế sự Con đầy gian Chuân đo đứa cứu kẻ Trầm Luân Đặng chờ vận đến mới mừng chúa tôi thảm thương thế sự lắm Ôi dẫy đầy thế thảm lắm Hồi mê ly dạo chơi lục tỉnh một khi rước đưa người tục tu trì Xa

Khơi nó chiều rồi lại đói mớii Dương Trần sắp vướng bệnh trời từ đây Khuyên Trần sớm liệu bắp Khoai cháu rau đỡ giả Thắng ngày cho qua nhẫn cùng Bổn đạo gần xa tu hành trì Chi mới là Liễu Mai nguyện cầu qua khỏi nạn tay Đặng coi

Tiếng thánh lâu đài quốc vương niệm phật nào đợi Mùi Hương miễn tâm thành kính tòa chương cũng gần lao sao bể Bích non Tần Quân phiền tham bảo xa gần cũng hoa tránh phân cho rõ tài ba cùng nhau dành giật mới là thấy

Phơi khổ lao đà Sắp đến nơi thế gian bớt miệng kêu mời cõi â dầu cho có ở xa xanm cũng là rạng tới viên tâm Vương [âm nhạc] Trần ngũ hành cùng các chư thần từ đây sắp đến xuố gần chúng sanh chuông kia treo sợi chí mình chẳng

Lo thân phận lo dành bướm ông hiểu Trung hãi liệu cho Xong đến chừng gặp Chúa mới mong trở về bây giờ kẻ sở ng tề Hiền Lương đến hội cũng kề với nhau Phật tr chẳng luận nghèo giàu ai nhiều phước đức được vào cõi

Tiên Hữu phần thì cũng Hữu Duyên sửa Tâm Hiền Đức cõi tiên cũng gần ta mang mình thịt xác trần ra tay dắt chúng được gần Bồng Lai mai sao nhiều cuộc đất cài đua nhau mà chạy lầu đài cũng xa lập rồi cái Hội Long Hoa đang coi

Hiện đức được là bao nhiêu gian tà hồn xát cũng tiêu thảm thương B tánh chính chiều ruột đào mặt ai tranh luận thấp cao thường trong Lê thứ sáu xào từ đây chíh chíh bóng sẽ về Tây đói nhìn Trần Thế xác thấy Ê

Hề Thương Trần ta cũng ráng thề Đặng cho B thnh liệu bề Tu Thân Tu hành chẳng được Đức Ân thì ta chẳng phải xát thân người đời Phật truyền ta dạy mấy lời Đặng cho Trần Thế thức thời tu thân nào là Luân

Ly Tứ Ân phải lo đền đáp xác thân mới còn ai mà sửa đặng vuông tròn Long Vân đến hội lầu son giữa kề thương đời Văn vật say mê làm đều gian ác thảm thế sau này K từ hầu h Bên Thầy giàu ra chầu chực đại mây cũng

Gần Tuy là nương dựa non Tần ngày sao thấy cuộc xoay vần về Nam qua sông nhờ được cầu lam tu hành nào đời chùa á Làm vì bây giờ bát lộn với chì nửa sao lọc lại vít tỳ cũng chê bở dân chớ có say

Mây Trung Lương Chánh trực giữa cây đài mây mạ Lo gây gỗ tối ngày chẳng lo rèn đúc trí tại Hiền Lương thân này ăn tuyết nằm sương chẳng than chẳng thở vì thương thấy Trần theo thầy giảng dạy nhiều lần dương gian nào biết thế trận nào

Hay cầu cho dân khỏi nạn tay qua nơi khổ não mặt ai chê cười bạc đâu dám sanh vàng mười u mê mà lại chê cười thần tiên giả Từ Sơn lãnh lâm tuyền về đây Hội Hiệp xạ Duyên tớ thầy ở rừng b với cáo cây bây giờ xuống

Thế cáo cây lìa xa thiên cơ biế đổi C qua gặm trong thế giới CN đối ba phần mau mau kiếp kiếp chuyên cần chúng sanh Còn có lập thân hội này Tuân quần Thiên Địa đổi xây cảm Thương Trần Hạ lòng đây chẳng sờ

Cũng còn kẻ ghét người hờn vì không rõ hiểu xạ Duân của thầy hổ langan ác thua muôn bầy lóp bay lốp chạy sau này đã đoán ai mà ăn ở nghênh ngang đón đường nó bắt Xẽ tan xát hồn chữ rằng họa phước vô môn đáo đầu cũng phải xát hồn tiêu

Tan khuyên người Hữu Phước giàu sang mau mau làm phước làm Doan cho rồi kể sao khó đứng khôn ngồi thường nhà tiế của biết hội nào ngui ai mà ăn ở ngược xui bị nơi rắng rít chẳng vui đâu là rắn to tên gọi mã xà trên rừng nó

Xuống nó tha Vương Trần ai mà tu tỉnh chuyên cần đường gá thẳng có thần độ cho thương đời hết giả cần lo chẳng lo niệm phật nhỏ to làm gì Tu lịch tâm trí nhu mì tu Hiền tu Thảo Vậy thì cho xong tu cầu cứu vất tổ Tâm giới cho ba

Tính máu hồng bớt rơi tu cầu cha mẹ thánh thơi Quốc Vương Thủy Thổ chiều mới phản hồi tu đền nở thế cho rồi thì sao mới được đứng ngội tòa sen người tu phải Linh hơi men đừng ham sắc lịch lắm phen lụy mình Tu là sửa Trọn Ân Tình tàu khá

Chồng vợ bố kình đừng phai tu cầu Đức Phật Như Lai cứu dâng qua khỏi nạn tay buổi này chữ tu chư Kha trễ chầy phải trao phải sửa Nghe thầy dạy khuyên ra đời xưng hiệu khùng điên nào ai có rõ thần tiên là [âm nhạc]

Gì Tu không cần lại cần Quỳ ngồi đâu cũng sửa vậy thì mới Mau Trí Hiền Tâm Đức chùi lao ra công lập kỷ thì Tho ra vàng vính hoa phu quỷ chẳng màn ra hoài ra lực cởi Thoàn xa chơi con sông dòng nước chiều mới dốc lòng trả nợ nước đời

Cho San Chừng nào Bổn Đạo hiểu thông thiên cơ đạo lý để lòng mới thôi chữ Vinh Chữ nhục mấy hồi Đến khi thất vận làm mồi yêu tin tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi những việc lao đau ở cùng cô

Bác làm sao cho tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho phải nghĩa Lòng Son mới vừa Nghinh ngang hộn ẩu phải chừa bà con nội ngoại Dạ thưa mới là xóm giề phải ở thật thà dầu không quên biết cũng là như quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người

Lắm nạn đua chen giúp giùm xác thân là cái gố cùm Nếu làm chẳng trọn thú hùm xé Thy cho rồi nhơ nghĩa mới hai lễ nghi Phong Hóa Đổi Thay làm gì từ đây biến đổi vị Kỳ Dương thế Chuyện gì cũng có chuyển

Lai rén tâm cho được thẳng ngay khỏi nơ tà quỷ một mai thấy đời cũng là người ở trong Trời Cớ sao ăn ở nhiều lời ngổn ngang hung hăng ỷ của giàu sang chẳng Kiên trời phật mấy mang ỷ tiền dạy rồi cái đạo tu Hiền làm trai

Nhỏ tuổi tình duyên đang Nồng cũng đừng ghéo gái có chồng cũng đừng phá hoại chữ đồng gái trinh ra đường chóc ghéo gái xin nửa sao mắt phải yêu tin Hư mình xử cho Vẹn Chữ nghĩa tình dâng lời cha mẹ mà vìn gia can

Nghiêm đường chịu lệnh cho an loạn luân căn kỵ hổ mang tiếng đời anh em đừng có đổi dời phụ phàn vừa mối xe lời nghĩa tình Tuy là trời đất rộng thinh có phần xem xét phân minh cho người vô duyên chưa nói mà cười chưa đi mà chạy hỡi người vô

Duyên lớn lên Phận Gái Cần duyên làm ăn thì phải cho siê mới là phải gìn dục vọng lòng tà đừng chều theo nó vậy mà hư thân nghe lời cha mẹ cân phân Tam Tùng vẹn giữ lập thân búi này tình duyên chẳng kiếp thị chầy chứ

Đừng ci lệnh gió mây ngoại tình đi thưa về cũng phải trình công dung ngôn hạnh thân mình phải trao công là phải sửa làm sao làm ăn các việc tầm phào chẳng nên mình là gái mới lớn lên đừng cho công việc hở hên mới

Là chữ dung là phận đàn bà dốc hình tươi tắng đứng đi dịu dàng dầu cho mắt chữ ngho nàng cũng là phải sửa phải sang mới màu ngôn là lời nói mặt giầu cũng cho nghiêm chỉnh mới hầu khôn ngoan đừng dùng lời tiếng Phan ngang thì

Cha với mẹ mới an tâm lòng Hạnh là Đức Tánh phải không ở cùng chồm xóm đừng cho mất lòng bốn điều nếu đã làm xong cũng vì chữ Hiếu phục Tòng sông thân dạy rồi Những chuyện Đức Ân phân làm cha mẹ xử phân Lẽ Nào

Lỗi lầm chơ có hủng hào đừng chửi đừng rủa đứng cào đừng bươi đem lời hiền đức tốt tươi đặng mà giáo hóa vàng mười chẳng hơn cũng đừng gây gỗ vẫn hơn cho con bắt chước xả Vân mới là nam mô sáu chữ di đà từ bi tế độ vậy mà chúng

Sanh Xưa nay sau chữ lạnh tanh chẳng ai chịu khó niệm sanh thử coi Trì tâm thì quá ít Ôi bây giờ dùng thử mà coi Lẽ Nào rạch tim đem để nó vào thì là mới khỏi máu đào tôm rơi để sau đến việc tả tới rồi tu sao

Kịp chiều mới cho Thần ngày nay chim đã gặp cành chẳng lo đầu lại cho rành gió mưa hành nhiều kẻ chẳng ưa mặt ai dèm xếm sóm trưa chẳng [âm nhạc] màng gặm trong thế sự Trần Hoàng người hung người ác tạ gian cũng nhiều thương đời ta mới đánh liều mong

Người tu tỉnh ít nhiều cũng hay muốn tu còn đợi chiều may khuyên người rèn sớm thị xài lâu hư những người có của tiền dư hãy nên bố thí giành tư làm gì sau đây nhiều chuyện ly kỳ kể sao cho xết Vậy thì dân

Ngôi Tại sao chẳng Cũng chè sôi bởi vì Tân Thế Phật thôi Ăn chè cũng không có muốn hoa què lầu đài Sơn phá cũng là chẳng ham ai chê khờ dải cũng cam chớ tôi cũng chẳng có ham lậu đài chữ tu hã ráng miệt mại Đừng kể vắn dài

Đừng nệ Mau lâu dáo khuyên khắp hết đâu đâu bớt đều Mị dối mới hầu thấy ta đừng theo lũ quỷ lũ ma cũng kiế nó mà nó phải ăn quen chết rồi Cũng bớt cốc Ken trống đờn lễ nhạc tế sen ích gì đàn Nhu thầy lễ cũng kỳ mắt phải

Chuyện gì phủ phục Bình Hưng lại thêm đờn địch từng tưng đem con heo sống mà dâng làm gì chủ gia kẻ lại người quỳ làm chuyện vị kỳ Dạ vối hay không Nếu không thì trả lời không bằng mà có dối Thị Hồng sửa

Đi thương đời ta luôn sầu bi học nho cứ mảy làm th ngạo Đời rung đùi ngâm chuyện trên trời tình duyên cá nước Vậy thời dỗ [âm nhạc] con thấy đời ta cũng héo vo học nho mà chẳng lm tròn nghĩa Nhơn khoe mình chẳng có ai hơn nhờ làm

Thuốc bắt đỡ cơn cung nghèo Hiền Nhơn chẳng chịu làm theo đợi ai có bệnh túng nghèo chẳng tha hốt thời cắt bãi cắt ba nó đòi năm C Người ta hoảng hồn lành bay còn ác lại tồn đến chừng lập hội xác hôn lìa xa Mỹ Anh thầy thuốc

Langan Sa cũng là mổ mật người ta lấy tiền xin trong anh chỉ đừng phiền Đồng Bát đồng tiền là thứ Phi Ân muốn sao dựa được các lân hãi nên trao sửa hiền nhân mới là những người quê dốt thật thà cũng nên tu niệm nhờ mà thân

Sao lập đời mới biết thấp cao bây giờ chưa biết ai Tho ai chì đời xưa có ngủ viên kỳ đem tài học thuốc Hiến thì cho dân người xưa còn chẳng cần thân miễn cho trong nước chúng dân được nhờ để tâm yên lặng như tờ nghĩ suy lời

Lẽ to mờ thế nào luận Xem thế sự thấp cao khuyế dân hãy bớt làm màu Hiếu nhi bớt bỏ rình rang Một khi nếu cha mẹ chết làm ý lợi này là lời truyền giáo của thầy bông hoa cầu Phật Hiệp vậy đi chôn con mình muốn đãi làng thô thì là

Tùy ý đáp ngôn cho người gặm trong thế sự nực cười chẳng lo cải sửa cho người tâm ngay Mình làm chữ hiếu mới hai chớ mưn người ngoài cầu nguyện khó siêu muốn cho tội lỗi mòn tiêu thành tâm cầu nguyện sớm chiều mới hai Mục Liên Cứu Mẹ bằng

Nay nhờ người Hiếu Hành Tâm rài từ bi ai ai hãi ráng mà suy thương đời ta tỏ chuyện ni rõ ràng làm tuần trà rượu xinh Xoan rồi thì chửi l mà an nii gì Dương Trần làm chuyện vị kỳ tạo nhiều cảnh giả Chơn thì chẳng theo của tiền

Chớ có bỏ theo chết rồi tế lễ bỏ heo làm gì nếu ai biết chữ tu trì cha mẹ còn sống vậy thì cho ăn không làm để ở lung lăng chửi cha mắng mẹ lắng săn thiếu gì ở cho biết nhượng biết tùy vui lòng cha mẹ vậy thì mới

Ngoan đạo l vốn thiệt cái đàn ta ra sức dọn cho toàn chúng sanh Thôi thôi Bất miệng Hùng anh ở nơi cửa khẩu thiệ đành tiếng ni chưng bày quân tử làm chi của đồ hổ bịch Vậy thì xưng hô lũ đàn lũ hổ Đồ anh hùng quân tử

Xưng hô rện trời gặp ai mắt nạn cười chơi chớ không ra sắc giúp đời điều chi hổ mình là bực tu mi chưa tròn bốn phần mà thí tôn mình kể từ Thượng lộ Đăng Trình vàu Nam ra bắt mặt tình Bôn Phi khuyên răng Trần Thế một khi tuồng

Đời sắp hạ bằng ni rõ ràng Vương gian làm quyện nói càng cùng sóm cúi làng đâu cũng như đâu hò rêu dục trong nhiều câu sai đồng khiến quỷ nói lâu n nực cười ta khuyên hết thải các người nhiều chuyện cho cười hãy bỏ bớt

Đi đừng hò Đừng réo làm chi nghìn ngàn kêu mua có khi hại mình nghe không thì cũng mặt tình nói cho rõ rệt dân tin không là Quan Âm Nam hại Phổ Đà cùng thầy ra Lịnh nên ta giáo truyền thánh thần không phải

Thiếu tiền mà kêu mà réo xuống trận mà sai Nam Mô Quan Âm Như Lai cầu xin Chư Phật cứu đi Vương Trần khuyên đừng chửi thánh mắng thành Xưa nay thứ lỗi thế Trần chẳng Kiên lưỡng thần ghi chép liên miên nào tội nào Phước dưới miền trần gian tu qua

Thượng đế ngọc hoàng vương Trần hung ác đã đoan quá nhiều chúng ngang ngược làm liều Ngọc Hoàng ngài muốn xử tiêu cho rồi Minh Vương khó đứng khôn ngồi thảm thương Lê thư mắt hồi gian Trân trước đền Mắt Ngọc lụy rưng quý yêu ba tánh biết chừng nào [âm nhạc] ngui

Làm sao cho dạ được vui cúi đầu lại Phật cầu xin cứu trần lời khuyên xưa cũng một lần nay mượn xác trần xuống bút ra cơ khôn ngoan nghe nói ngẩn ngơ ngu si thì tưởng như thơ biếm Đời ở đâu cũng Phật cũng trời tâm thành chỉ nguyện xem đời Khó

Chi Văn Thù Bồ Tát từ bi chèo thuyền bát nhã cứu thì trần gian gió đưa lước sóng buồm Loan rước người tu niệm xi xoang phỉ tình ai mà ta dạy chẳng vìn thì sao đừng trách mất tình yêu đương B môn Tài phép

Nào tường kêu trời dậm đất cũng thì giạ răng nói cho Trần Thế liệu toan chớ theo tả đạo mà tan xác hồn nó làm nhiều phép nhiều môn bùa mê thuốc lúa mê hồn chúng sanh thành binh sái đậu cũng rành Nếu tin phơi mắt tan tạnh về

Sau bây giờ bất luận người nào không dùng có thế sắc màu cũng không nói cho Bổn Đạo rõ lòng ấy là Chơn Chanh mới Hồng Vinh Gian Địa Tiên tài phép đa đoan Phi Đao Bửu kiếm mêy mang mắt trần Phật truyền thâu hết phép thần cứu

An bá tnh một lần nan nguy phiên binh bốn phía Tứ vi kể cho xết chuyện Ni sau này lớp thì ác thú dẫy đầy lớp thì tranh đấu tối ngày chẳng thôi kẻ hung chừng đó làm mồi cho bầy ác thú đền bồi tội [âm nhạc]

Xưa bây giờ còn mãi Lộc lừa chẳng lo kiếm chỗ đục mưa sau này hiện lành chừng đó sum dày quân thần cng lạc mấy ngày vui chơi đến đó ta mới mừng cười nhìn xem Ngọc Đế giữa trời địng phân Thiên Hoàng mở cửa cát lân Địa

Hoàng cũng mở mấy từng Ngục Môn m cửa xem thấy ghê hồn cho Trần coi thử có mà hay không nhân hoàng cũng lấy lẽ công cũng đồng trừng tr kẻ lòng tà gian ấy là đến lúc xuê sáng Tam Hoàng trở lại là đời Thượng

Quân khuyên dâng lòng chớ có sờn Ráng tu thì được xem đờn Trên Mây người h chết đất chật thấy nhìn xem bát thảm ngày rày cho dân mấy người còn được xát Thanh thì là đài Ngọc á lă Mới kề bây giờ kẻ nhúng ng trề chế ta rằng

Dải rằng khờ cũng cam Vương Trần bỏ bất tánh tham đừng chơi cờ bát đừng làm ác gian để sau coi Hội coi hàng coi tiếng coi phật mới ngoan bơ Trần điểm đàn đỉ thọa chớ gần để sao xem thấy non tầng xôn xao tuy nghèo dùng đỡ cháu rau bền lòng

Niệm Phật thì sao Thanh Nhàn Đừng quên thoi cũ lm càng trộm gà cấp vịt xóm làng ghét dơ khi xưa ta cũng làm thơ mà đời Trần Hạ làm ngơ ít [âm nhạc] nhìn dạy cho Trần Thế phỉ tình đàn tiên cõi tục phân minh hai

Đường bây giờ hát bộ là thường để sau Phật hát tỏ tường cho xem cải lương tuồng ấy cũ mềm tốn tiền buồn ngủ lại thèm đồ ăn nhảy lui nhảy tới lăng xn làm tuồng mèo mã thêm nhăn cho đời hạ Ngân lòng

Giả đổi dời bây giờ khổ não đến đời là đây ráng nghe lời dạy của thầy để chừng đến việc kiếm thầy khó ra Tây Phương thầy lại quá xa nên ta mới nói cảng lời dâng nghe đừng ham lên ngựa xuống xe ăn xài phí của lụa Thế làm gì

Xuống trần ta dải cố lì cốt cho Trần Thế nghe thì mới Thôi ngày nay xe lết xe lôi đúng lời truyền sống của hồi đời lê la năm rồng rắn ngựa dê chúng sanh thế giới ai hề thấy phơi trình truyền sấm mấy lời ngày nay dân chúng dậy thời ráng tri

Hiền nhớn bổn phận tu mi hãy mau thức tỉnh kiếp thì Huyền cơ ngọn đèn khi tỏ khi mờ chúng sanh Còn đời còn chờ chuyện chi trên trời xuất hiện tử vi Quang Minh Sáng suốt vậy thì dâng Ôi thương dân kó đứng khôn ngồi xót xa giả Ngọc bôi Hồi Tâm

Trung gió Dong thì cõi cây rung phương xa khó giặt thung dung Đặng nào trời tâ chúng nó hủng hào đem lòng gây gỗ máu Đào mới tuông câu trời cho chúng Hoa trông thế gian yên lặng hát tuồng Khải Ca Tây Phương Tuy ở cõi xa thành tâm thì có

Phật mà đáo lai ước mong dân khỏi nạn tay dắt nhều tiếng cảnh bồng lái nhiều người xem Trần khó nổi vui cười lo giàu lo Lợi chẳng rồi bớ dân mẹ cha là kẻ trồng ăn dưỡng nuôi báo hiếu lúc thân yếu già dường Linh đm quả mới là

Có chi C nấy vậy mà dâ Ôi ta là thân phận làm tôi phải đền phải đáp cho rồi mới hay mặt ai tranh luận đâu tài khuyên dân nên hãi miết mày chữ tu giảng này ra Cuối Mùa Thu dạy ăn dảy ở chữ tu vuông

Tròn học theo mối Đạo Làm Con luận Xem Học mới mấy đón đợi này văn minh sửa mặt sửa mày áo quần Lan Mước ngày rài ăn chơi Dọn Xem hình dóc lạ lơi ra đường ăn nói những lời Nguyệt hoa trong tâm nhớ những điệu tà lời ăn

Tiếng nói thiệt là quá lanh xưng là đầu trẻ tuổi sanh chẳng trao hiền đức học hành làm chi khôn ngoan thời những chuyện gì cũng là lừa dối Vậy thì dâng qu người xưa nó lại khinh chê ông cha hữ bà u mê hơn

Mình tự do trai gái kết tình với lo trao sửa cho mình đẹp tươi gái trai đến tuổi đôi m chẳng kiến Cha Mẹ Mẹ nói cười lạ lơi x hình sửa sắc chiều mới Đặng làm những chuyện trái đời vô liêm Cớ sao chê

Cổ trọ Kim phụ cha phản Chúa lỗi niềm tôi con thí đời Trần Hạ thô V ai nuôi cho lớn mật còn khinh khí ông cha thuở trước ngu si mà ngay mà thật hơn thì đời nay học hai lợi dụng tiền tài lên Quang xuống Quyền ăn xài lạ

Lê gặp ai đi rách cười chê miệng kia hễ Mở chửi thề gian r chẳng lo rèn trí lập thân để làm sao trả Khổ thân sau này giáo viên các sở các thầy khuyên mau tỉnh ngộ tập rài lòng Nhơn giúp đợi đừng đợi trả ơn miếng tròn

Bốn phần hay hơn bát vàng đánh liều ta cũng nói càng cứu dân bất luận dạo sang khó nghèo vinh hoa như thể bót bèo hiền lương bất luận khó nghèo cũng xin nhắc năm gia tỉnh triều Minh nàng kiều vì Hiếu bán mình chuột Cha Tuy là

Lạc bông ba đến khi Mãn hạn bạn xưa cũng nhìn ghét ưa ta cũng mắt tình nghiệm kiếm suy cổ Biển Minh thế nào Bá Gia kẻ thấp người cao Hiền thần Hiếu Nghĩa ráng trao cho [âm nhạc] rồi này chỉ các điều tội khuyên dân hãi ráng mà Ngồi mà

Suy thân ta ta chẳng tiếc chi miện cho b tánh nạn vì cũng qua luận Xem những việc sâu xa chúng sanh tưởng Phật thì là hãy coi tháng ngày như thể đưa thoi nguyện cầu thế giới bớt ngoài chiến tranh ngồi buồn dân gặp chiếu manh ta

Cho ba tánh bất Tranh Vô Hình ai ai cũng ráng xét mình nếu còn tánh xấu thì rinh ra ngoài cạn lời mà ý còn dài hi cho Trần Hạ một bài ngụ ngôn tới đây ta giả làng thôn Ngọc Thành lui gót Phi bốn Nam

Kỳ hiện thần sách sự nêu ghi miểu son tạc để tu mi chung thần thôi thôi cảnh khổ hậu gần ta khuyên dân chúng ân cần nhìn xem ra đời dải dỗ anh em xem qua ít bận ráng đem vào lòng người tu như thế bá tầm ai ai cũng

Quỷ cũng trông cũng nhìn sửa trau là phận của mình Xưa nay lời l sử kinh rõ ràng Chừng nào ta gặp hơn Hoàng chúng sanh mới hết phàn nàng số căn mạnh tông xưa cũng khóc măng đất khô nảy mục rõ lòng hiếu nhi mặt ai nhạo bán

Khinh khi phần ta niệm chữ từ bi Độ [âm nhạc] đờ muốn xem được Phật được trời thì là phải ráng nghe lời dạy răng ba gia cùng các Chư tăng việc tu không đợi hướng đăng làm gì đời cùng tu gấp kiếp thì Đặng Xem báo Ngọc Ly kỳ năm

Non Phật thương bổn đạo như con muốn cho Bổn Đạo Lòng Son ghi lời nửa sau đến việc biết đời bây giờ chưa thấy nó thời không tin tới đây Cũng dứt giảng kinh Nếu ai biết sửa Tâm Linh mới màu nam mô lòng sở nguyệ Cầu chúc cho bá

Tánh muôn sầu tiêu t Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Nam Mô A Di Đà Phật cầu Phật Tổ Phật thầy hoang thượng đẳng đại thần chư quan Cửu Thần chư vị sơn thần chư vị năm non bãi núi Phổ Độ Ba tánh vạn

Dân tiêu tay Tịnh sự giải thoát mê ly ngồi trên đảnh núi liền đại tu hành Tầm Đạo một mái cứu đời Lan Thiên một cõi xa chơi non cao đảnh thượng thành Thới vô cùng hếu hu do thổi lạnh lùng phất phơ liễu yếu lạnh lùng Tòng

Mai Mùa xuân hứng cảnh lậu đài lúc còn xác thịt Thi Tài Hùng anh Tứ di Mây phụ nhiễu đanh bồng l một cõi hữu danh chữ đề kể từ tiên cảnh ta về non bồng ta ở giựa kề mấy năm gio chơi tầm bậc tri âm nay vì

Thương chúng trần gian phán hồi nghĩ mình trong sạch đã rồi đầu tiế tạm thực về ngồi cõi xa Phong Trần Tâm đã rời ra Ngọc Thanh là hiệu Ai mà dám tranh ngày ra chơi chống rừng xanh Tối về kinh kệ cưỡi canh mặt người

Xuống trần lỡ khóc lỡ cười ham vui đào mân vuông tròn chẳng [âm nhạc] xong Chừng nào sâu nọ hó Lâm Trần Gian mới rõ tấm lòng thần tiên thương đời ta mượn búc yiên thở thanan ít tiếng giải phiền lòng son bắt đầu cha nọ lạc con thân này

Thương chúng hao mọn từ đây Minh Hoàng chưa ngữ đài mây gặm trong thế sự còn đầy gian Chuân đỏ đứa cứu K Trầm Luân Đặng chờ vận đến mới mừng chúa tôi thảm thương thế sự lắm Ôi dẫy đầy thế thảm lắm Hồi mê

Ly dạo chơi lục tỉnh một khi rước đưa người tục tu trì Xa Khơi nó chiều rồi lại đói mớii Dương Trần sắp vướng bệnh trời từ đây Khuyên Trần sớm liệu bắp khoá cháo rau đỡ Dạ tháng ngày cho qua nhẫn cùng Bổn Đạo gần xa tu hành trì

Chi mới là li ma nguyện cầu qua khỏi nạn tay Đặng coi Tiên Thánh lâu đài quốc vương niệm phật nào đợi mùi hương miễng tâm thành kính tòa chương cũng gần lao sau bể bắt non Tần Quân phiên phám bảo xa gần khủng hoa cánh phân cho rõ tài ba cùng nhau

Dành giật mới là thấy phơi khổ lao đà Sắp đến nơi thế gian bớt miệng kêu mời cõi âm dầu cho có ở xa xâm C là rạng tới viên tâm Vương [âm nhạc] Trần ngũ hành cùng các chư thần từ đây sắp đến xuống gần chúng

Sanh chuông kia treo sợi chí Mạnh chẳng lo thân phận lo dành bướm ông hiểu Trung hãi liệu cho Xong đến chừng gặp Chúa mới mong trở về bây giờ kẻ sở ng tề Hiền Lương đến hội cũng kề với nhau phật trời chẳng luận nghèo gio ai

Nhiều phước đức được Vào Cõi tiên Hữu phần thì cũng Hữu Duyên sửa Tâm Hiền Đức cõi tiên cũng gần ta mang mình thịt xát trần ra tay dắt chúng được gần bồng l mai sau nhiều cuộc đất cài đua nhau mà chạy lầu đài cũng

Xa lập rồi cái hội l Hoa Đặng coi hiện đức được là bao nhiêu gian ta hồn xác cũng tiêu thảm thương B tánh chính chiều ruột đaau mặt ai tranh luận thấp cao thương trong Lê thứ sáu xào từ đây chí chí bóng xế về Tây đái nhìn Trần Thế xác thấy

Hề Thương Trần ta cũng ráng thề Đặng cho bá tánh liệu bề Tu Thân Tu hành chẳng được Đức ân thì ta chẳng phải xát thân người đời Phật truyền ta dạy mấy lời Đặng cho Trần Thế thức thời tu thân nào là Luân

Ly Tứ anh phải lo đền đáp xác thân mới còn ai mà sửa Đặng vuông tròn l Vân đến hội lầu son giữa kề thương đời Văn vật say mây làm đều giáng ác thảm thế sau [âm nhạc] này kể từ hầu hả Bên Thầy giàu ra chầu chực đại mây cũng

Gần Tuy là nương dựa non tầng ngày sao thế cuộc xoay vần về Nam qua sông nhờ được cầu lam tu hành nào đợi chùa á Làm gì bây giờ bát lộn giới Trì nửa sao lọc lại dích cũng chê bở dân chớ có say mê Trung Lương Chánh trực giữa kề đài

Mây mạn Lo gây gỗ tối ngày chẳng lo rèn đúc trí tại Hiền Lương thân này ăn tuyết nằm sương chẳng than chẳng thở vì thương thấy Trần theo thầy giảng dạy nhiều lần dương gian nào biết thế trận nào hay cầu cho dân khỏi nạn tay qua nơi khổ

Não mặt ai chê cười bạc đâu dám sanh vàng mười u mê mà lại chê cười thần tiên giả Từ Sơn lãnh lâm tuyền về đây Hội Hiệp xạ Duyên tớ thầy ở rừng BN với cáo cây bây giờ xuống thế cáo cây lìa

Xa Thiên Cơ Biến đổi C qua gặm trong thế thế giới còn đôi ba phần mau mau kiếp kiếp chuyên cần chúng sanh Còn có lập thân hội này Tuân quần Thiên Địa đổi xây cảm Thương Trần Hạ lòng đây chẳng sờ cũng còn kẻ ghét người hờn vì không

Rõ hiểu xạ Duân của thầy hổ langan ác thú muồn bầy lóp bay lốp chạy sau này đã Đoan ai mà ăn ở nghênh ngang đón đường nó bắt sẽ tan xát [âm nhạc] hồn chữ rằng hả Phước Vô Môn đáo đầu cũng phải xác hồn tiêu

Tan khuyên người Hữu Phước giàu sang mau mau làm phước làm Doan cho rồi để sao khó đứng khôn ngồi thường nhà tiếc của biết hội nào ngui ai mà ăn ở ngược xui bị nơi rắn rít chẳng vui đâu là rắn to tên gọi mã xà trên rừng nó

Xuống nó tha Vương Trần ai mà tu tỉnh chuyên cần làm đường ngay thẳng có thần độ cho thương đời hết giả cần lo chẳng lo niệm phật nhỏ to lm gì Tu lịch tâm trí nhu mì tu Hiền tu Thảo Vậy thì cho

Xong tu cầu cứu vất tổ tông giới cho ba tánh máu hồng bớt Rơi tu cầu cha mẹ thánh thơi Quốc Vương Thủy Thổ chiều mới phản hồi tu đền ở thế cho rồi thì sao mới được đứng ngội tòa sen người tu phải lanh hơi men đừng ham

Sắc lịch lắm phen lụy mình Tu là sửa Trọn Ân Tình tàu khá chồng vợ bố kình đừng phai tu cầu Đức Phật Như Lai cứu dâng qua khỏi nạn t buổi này chữ tu chớ Kha trễ chầy phải trao phải sửa Nghe thầy dạy khuyên

Ra đời xưng hiệu khùng đien nào ai có rõ thần tiếng là gì Tu không cần lại cần Quỳ ngồi đâu cũng sửa vậy thì mới mau Trí Hiền Tâm Đức chùi lao ra công Lộc kỷ thì thao ra vàng vinh hoa phu quỷ chẳng màng ra oài

Ra lực cởi Thoàn xa chơi con sông dòm nước chiều mới dốc lòng trả nợ nước đời cho song Chừng nào bốn đạo hiểu thông thiên C đạo lý để lòng mới thôi chữ Vinh Chữ nhục mấy hồi Đến khi thất vận làm mồi yêu

Tin tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi những việc lau đau ở cùng cô Bá làm sao cho tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho phải nghĩa Lòng Son mới vừa nghênh ngang hồn ẩu phải chừa bà con

Nội ngoại Dạ thưa mới là sớm giề phải ở thật thà dầu không quen biết cũng là như quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người Lâm nạn đua chen giúp giùm xác thân là cái gố cùm Nếu làm chẳng trọn thú hùm xé

Thay cho rồi nhơ nghĩa mới hay lễ nghi Phong quá đ đổi thay làm về từ đây biến đổi vị Kỳ Dương thế Chuyện gì cũng có d ai mà tu tỉnh chuyên cần làm đường ngay thẳng có thần độ cho thương đời hết giả cần lo chẳng lo

Niệm phật nhỏ to làm gì Tu là tâm trí nhu mì tu Hiền tu Thảo Vậy thì cho xong tu cầu cứu vất tổ tông giới cho ba tánh máu hồng bớt rơi tu cầu cha mẹ thnh thơi Quốc Vương Thủy khổ chiều mới phản

Hồi tu đền ở thế cho rồi thì sao mới được đứng ngội tòa sen người tu phải lanh hơi men đừng ham sắc lịch lắm phen lụy mình Tu là sửa Trọn Ân Tình tàu khá chồng vợ bố kình đừng phai tu cầu Đức Phật Như Lai cứu dâng

Qua khỏi nạn tay buổi này chữ tu chớ Kha trễ chầy phải trao phải sửa Nghe thầy dạy khuyên ra đời xưng hiệu khùng điên nà Ai có rõ thần tiên là [âm nhạc] gì Tu không cần lại cần Quỳ ngồi đâu cũng sửa vậy thì mới

Mau Trí Hiền Tâm Đức chùi lao ra công Lộc kỷ thì thao ra vàng vinh hoa phu quỷ chẳng màn ra oài ra lực cởi Thoàn xa chơi con sông dòng nước chiều mới dốc lòng trả nợ nước đời cho xong Chừng nào bốn đạo hiểu thâm thiên

Cơ đạo lý để lòm mới thôi chữ Vinh Chữ nhục mấy hồi Đến khi thất vận làm mồi yêu tin tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi những việc lao đau ở cùng cô bác làm sao cho

Tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho phải nghĩa Lòng Son mới vừa nghênh ngang hồn ẩu phải chừa bà con nội ngoại già thưa mới là sóm giề phải ở thật thà dầu không quen biết cũng là như quen Ờ cho cha mẹ ngợi khen gặp người

Lắm nạn đua chen giúp giùm xác thân là cái gố cùm Nếu làm chẳng trọn thu hùm xé thay cho rồi nhân nghĩa mới hai lễ nghi Phong Hóa Đổi Thay làm gì từ đây biến đổi vị Kỳ Dương thế Chuyện gì cũng có chuyển

Lai rèn tâm cho được thẳng ngay khỏi nơi tà quỷ một mai thấy [âm nhạc] đời cũng là người ở trong Trời Cớ sao ăn ở nhiều lời ngộn gan hung hăng ý của giàu sang chẳng Kiên trời phật mấy mang ỷ tiền dạy rồi cái đạo tu Hiền làm trai

Nhỏ tuổi tình duyên đang nằm cũng đừng ghẹo gái có chồ cũng đừng phá hoại chữ đồng gái trinh ra đường chóc ghéo gái xin nửa sao mắt phải yêu tin Hư mình xử cho Vẹn Chữ nghĩa tình dâng lời cha mẹ mà gìn gia can Nghiêm đường chịu lệnh cho an loạn

Luân can kỷ hổ mang tiếng Đời anh em đừng có đổi dời phụ phàn vưa mũi xe lời nghĩa tình Tuy là trời đất rộng thh có thần xem xét phân minh cho người vô duyên chưa nói mà cười chưa đi mà chạy hỡi người vô duyên

Lớn lên phận gái cần chuyên làm ăn thì phải cho siêng mới là phải gìn dúc võng lòng ta đừng chịu theo nó vậy mà hư thân nghe lời cha mẹ cân phân Tam Tùng vẹn dữ lập thân búi này tình duyên chẳng kiếp thị chầy chứ đừng ci lệnh gió mây ngoại

Tình đi thưa về cũng phải trình công dung ngôn hành thân mình phải chao công là phải sửa làm sao làm ăn các việc tầm phào chẳng nên mình là gái mới lớn lên đừng cho công việc hở hên mới là chữ dung là phần Đàn Bà Dốc hình tươi

Tăng đứng đi dịu dàng dầu cho mắt chữ nghèo nàng cũng là phải sửa phải sáng mới màu ngôn là l lời nói mặt giầu cũng cho Nghiêm chính mới hầu khôn ngan đừng dùng lời tiếng Phan ngang thì cha với mẹ mới an tâm

Lòng hành là Đức Tánh phải không ở cùng chồm xóm đc cho mất lòng bốn điều nếu đã làm xong cũng dnh chữ Hiếu phục tầng sông thân dạy rồi Những chuyện Đức Ân phân làm cha mẹ xử phân lẽ nào lối lầm chơ có hủng hào đừng chửi

Đừng rủa đứng cào đừng bươi đem lời hiền đức tốt tưới đẳng mà giáo hóa vàng mười chẳng hơn cũng đừng gây gỗ dẫn hờn cho con bắt chước xà Vân mới là nam mô sáu chữ di đà từ bi tế độ vậy mà chúng

Sanh Xưa nay sau chữ lạnh tanh chẳng ai chịu khó niệm sanh thử coi Trì tâm thì quá ít Ôi bây giờ dùng thử mà coi lẽ nào rạch tim đem để nó vào thì là mới khỏi máu Đào tu rơi để sau đến việc tả tới rồi tu sau

Kịp chiều mới cho Thành ngày nay chim đã gặp cành chẳng lo đầu lại cho rành gió mưa tu hành nhiều kẻ chẳng ưa mặt ai dèm xỉ sớm cưa chẳng m gặm trong thế sự Trần Hoàng người hung người ác tạ gian cũng nhiều thương đời ta mới đánh liều mong

Người tu tỉnh ít nhiều cũng hai muốn tu còn đợi chiều may khuyên người rèn sớm th xài lâu hư những người có của tiền dư hãy nên bố thí giành tư làm gì sau đây nhiều chuyện ly kỳ kể sao cho xiết Vậy thì dâng

Ngôi Tại sao chẳng Cũng chè xôi bở vì tấ thế phật thôi Ăn chè cũng không có muốn hoa que lầu đài Sơn phết Cũng là chẳng ham ai chê khờ dải cũng cam chớ tôi cũng chẳng có ham lậu đài chữ tu Hãy ráng miệt M Đừng kể vắn

Dài đừng nể Mau lâu giáo khuyên khắp hết đâu đâu bớt đều m dối mới hầu thấy ta đừng theo lũ quỷ lũ ma cúng kiếng nó mà nó phải ăn quen chết rồi cũng bất cốc Ken trống đờn lễ nhạc tế x ích gì đàn Nhu thầy lễ cũng kỳ mắt phải

Chuyệ gì phủ phục Bình Hưng lại thêm đờn địch từng tưng đem con heo sống mà dưng làm gì chủ gia kẻ lại người quỳ làm ch chyện vị kỳ Dạ vui hay không Nếu không thì trả lời không bằng mà có dối Thị Hồng sửa

Đi thương đời ta luôn sầu bi học nho cứ mảy làm th ngạo đời rung đùi ngâm chuyện trên trời Tình Duyên ca nước Vậy thời dỗ con thấy đời ta cũng héo vo học nho mà chẳng lm tròn nghĩa Nhơn khoe mình chẳng có ai hơn nhờ làm

Thuốc bắt đỡ cơn tung nghèo Hiền nhơ chẳng chịu làm theo đời ai có bệnh túng nghèo chẳng tha khốt thời cắt bãi cắt ba nó đòi năm cắt người ta hoảng hồn lành bay còn ác lại tồn đến chừng lập hối xác hôn lìa

Xa Mỹ Anh thầy thuốc lan Sa cũng là mổ mật người ta lấy tiền xin trăm Anh chỉ đừng phiền Đồng Bát đồng tiền là thứ Phi Ân muốn sao dựa được các Lân hãy nên trao sửa hiền nhân mới là những người quê dốt thật thà cũng nên

Tu niệm nhờ mà thân sao lập đời mới biết thấp cao bây giờ chưa biết ai tháo ai chì đời xưa con ngũ viên kỳ đem tài học thuốc hiến thì cho dân người xưa còn chẳng cần thân miễn cho trong nước chúng dân được

Nhờ để tâm yên lặng như tờ nghĩ suy lời lẹ t mờ thế nào luận xem thấy sự thấp cao khuyến dân hại bớt làm màu Hiếu nhi bớt bỏ rình rang Một khi nếu cha mẹ chết làm ý lợi này là lời truyền giáo của thầy bông hoa

Cầu Phật Hiệp dày đi chôn con mình muốn đãi làng thôn thì là tùy ý đáp ngôn cho người gặm trong thế sự nực cười chẳng lo cải sửa cho người tâm nhai mình làm chữ hiếu mới hay chớ mướn người ngoài cầu nguyện khó

Siêu muốn cho tội lỗi mòn tiêu thành tâm cầu nguyện sớm chiều mới hai Mục Liên Cứu Mẹ bằng nay nhờ người Hiếu Hành Tâm rài từ bi Ai Ai hại ráng mà suy thương đời ta tỏ chuyện ni rõ ràng làm tuần trà rượu xh Xoan rồi thì

Chửi lộn mà An nói gì [âm nhạc] Vương Trần làm chuyện vị kỳ tạo nhiều cảnh giả Chơn thì chẳng theo của tiền chớ có bỏ theo chết rồi tế lễ bò heo làm gì nếu ai biết chữ tu trì cha mẹ còn sống vậy thì cho ăn

Không làm để ở lung lăng chửi cha mắng mẹ lắng săn thiếu gì ở cho biết nhượng biết tùy vui lòng cha mẹ vậy thì mới ngoan đạo là vốn thiệt cái đàn ta ra sức dọn cho toàn chúng sanh Thôi thôi Bất miệng Hùng anh ở nơi cửa khẩu thiệt rành tiếng

Ni chưng bày quân tử làm chi của đồ hổ bịch Vậy thì xưng hô lũ đàn lũ hộ Đồ anh hùng quân tử xưng hô rện trời Gặp ai mắt nạn cười chơi chứ không ra sức giúp đời điều chi hổ mình là bực tu mi chưa tròn bốn phận mà ti tôn

[âm nhạc] mình kể từ Thượng lộ Đăng Trình vàu Nam ra bắt mặt tình bốn Phi khuyên răng Trần Thế một khi tuồng Đời sắp hạ bằng ni rõ ràng Vương gian làm quyện nói càng cùng xóm cối làng đâu cũng như đâu hò reo dục

Trong nhiều câu sai đồng khiến quỷ nói lâu nực cười ta khuyên hết thải các người nhiều chuyện trò cười hãy bỏ bớ đi đừng hò Đừng réo làm chi nghênh ngang kêu mua có khi hại mình nghe không thì cũng mặt tình nói cho rõ rệt dân tin không

Là Quan Âm Nam Hải Phổ Đà cùng thầy ra lệnh nên ta giáu truyền thánh thần không phải thiếu tiền mà kêu mà réo xuống trận mà sai Nam Mô Quan Âm Như Lai cầu xin Chư Phật cứu nay Vương Trần khuyên đừng chửi thánh mắng thần

Xưa nay thứ lỗi thế Trần chẳng Kiên lưỡng thần ghi chép liên miên nào tội nào Phước dưới miền trần gian tuu hoa thượng để Ngọc Hoàng Vương Trần hung ác đa đoan quá nhiều chúng sanh ngang ngược làm liều Ngọc Hoàng ngài muốn xử tiêu cho

Rồi Minh Vương khó đứng khôn ngồi thảm thương Lê thư mắt hồi gian truân trước đền Mắt Ngọc lụy rưng quý yêu ba tánh biết chừng nào [âm nhạc] ngui làm sao cho dạ được vui cúi đầu lại Phật cầu xin cứu trần lời khuyên xưa cũng một lần nay

Mượn xác trần xuống bút ra cơ khôn ngoan nghe nói ngẩn ngơ ngu si thì tưởng như thơ biếm Đời ở đâu cũng Phật cũng trời tâm thành chỉ nguyện xem đời Khó chi Văn Thù Bồ Tát từ bi chèo thuyền bát nhã cứu thì trần

Gian gió đưa lước sống buồm Loan rước người tu niệm xy Xoan phỉ tình ai mà ta dạy chẳng gìn thì sao đừng trách mất tình yêu đương B môn Tài phép nào tường kêu trời dậm đất cũng thì giạ rân nói cho trầ Thế liệu toan chớ theo

Tả đạo mà tan xác hồn nó làm nhiều phép nhiều môn bùa mê thuốc lúa mê hồn chúng sanh thành binh sái đậu cũng rành Nếu tin thời mắt tan tạnh về sao bây giờ bất luận người nào không dùng của thế sắc màu cũng

Không nói cho Bổn Đạo rõ lòng ấy là Chơn Chanh mới Hồng Vinh vang địa Tiên tài phép đa đoan Phi Đao Bửu kiếm mê mang mắt trần Phật truyền thâu hết phép thần cứu an bá tánh một lần nạn nguy phiên binh bốn phía Tứ kể sao cho xết chuyện Ni sau

Này lớp thì ác thú dẫy đầy lớp thì tranh đấu tối ngày chẳng thôi kẻ hung chừng đó lm mồi cho bầy ác thú đền bồi tội [âm nhạc] xơ giờ còn mãi lọc lừa chẳng lo kiếm chỗ đục mưa sau này hiện lành chừng đó sum dày quân thần

Cộng lạc mấy ngày vui chơi đến đó ta mới mừng cười nhìn xem Ngọc Đế giữa trời định phân Thiên Hoàng mở cửa cá lân địa hoàng cũng mở mấy từng Ngục Môn m cửa xem thấy ghê hồn cho Trần coi thử có mà hay không nhân hoàng cũng lấy lẽ công cũng

Đồng trừng trí kẻ lòng tà gian ấy là đến lúc xê sá tam hoàng trở lại là đời Thượng Quân khuyên dân lòng chớ có sờn Ráng tu thì được xem đờn Trên Mây người hung chết đất chật thấy nhìn xem bát thảm ngày rày cho dân mấy người còn được xác thân

Thì là đài Ngọc Cát lân mới kề bây giờ kẻ nhúng ng trề chế ta rằng dạy rặng khờ cũng cam Dương Trần bỏ bất tánh tham đừng chơi cờ bát đừng làm ác gian để sau coi Hội coi hàng coi tiếng coi phật mới ngoan bớ

Trần đàn Đỉ Thỏa chớ gần để sao xem thấy non Tần xôn xao tuy nghèo dùng đỡ cháu rau bền lòng niệm Phật thì sao Thanh Nhàn Đừng Quen thoái cũ làm càng trộm gà cấp dịch xóm làng ghét dơ khi xưa ta cũng làm thơ mà đời Trần Hạ làm ngơ ít

Nhìn dạy cho Trần Thế phỉ tình đàn tiên cõi tục phân minh hai đường bây giờ hát bộ là thường để sao Phật hát tỏ tường cho xem cải lương tuồng ấy cũ mềm tốn tiền buồn ngủ lại thèm đồ ăn nhảy lui nhảy tới lăn xăn làm tuồng

Mèo mã thêm nhânn cho đời hạ ngan lòng giả đổi dời bây giờ khổ não đến đời là đây ráng nghe lời dải của thầy để chừng đến việc kiếm thầy khó ra Tây Phương thầy lại quá xa nên ta mới nói cả lời dâng

Nghe đừng ham lên ngựa xuống xe ăn xạch phí của lụa Thế làm gì xuống trần ta dạy cố Ly cốt cho Trần Thế nghe thì mới Thôi ngày nay xe lớp xe lôi đúng lời truyền sấm của hồi Đời Lê là năm rồng rắn ngựa vê chúng sanh

Thế giới hề thấy phơi cảng trình truyền sấm mấy lời ngày nay dân chúng dậy thời ráng tri Hiền nhớ bổn phận tu mi hãy mau thức Tịnh kiếm thì Huyền cơ Ngọ đèn khi tỏ khi mờ chúng sanh Còn đời còn chờ chuyện chi trên trời xuất hiện tử vi quàng minh

Sáng suốt vậy thì dân Ôi thương dân kho đứng khôn ngồi xót xa giả Ngọc bồi hồi tâm Trung gió Dong thì cõi cây rung phương xa có thung dung Đặng nào trời Tây chung nó hủng hào đem lòng gây gỗ máu Đào mới tuông câu trời cho chúng hoa Truông thế

Gian yên lặng hát tuồng Khải Ca Tây Phương Tuy ở cõi xa thành tâm thì có Phật mà đáo lai ước mong dâng khỏi nạn tay dắt diều tiếng cảnh bồng lai nhiều người xem Trần khó nỗi vui cười lo giàu lo Lợi chẳng rồi bớ

Dân mẹ cha là kẻ trồng ăn dưỡng nuôi báo hiếu lúc thân yếu già vường Linh Đôm hoả mới là có chi cúng nấy vậy mà dâ Ôi ta là thân phận làm tôi phải đền phải đáp cho rồi mới hay mặt ai tránh luận đâu tài khuyên dân

Nên hãi miết mày chữ tu giảng này ra Cuối Mùa Thu dạy ăn dạy ở chữ tu vuông tròn học theo mối Đạo Làm Con luận Xem Học mới mấy đón đợi này văn minh sửa mặt sửa mài áo quần Lang Mước ngày rài ăn chơi dọn Xem hình

Dốc lạ lơi ra đường ăn nói những lời nguyệt hoa trong tâm nhớ những điệu tà lời ăn tiếng nói thiệt là quá lanh xưng là đầu trẻ tuổi xanh chẳng caao hiền đức học hành làm chi khôn quan thời những chuyện gì cũng là lừa dối Vậy thì dân [âm nhạc]

Quê người xưa nó lại khinh chê ông cha hữ bà u mê hơn mình tự do trai gái kết tình với lo trao sửa cho mình đẹp tươi [âm nhạc] gái trai đến tuổi đôi mươi chẳng kiến Cha Mẹ nói cười lạ lơi so hình sửa sắc chiều mớii Đặng làm

Những chuyện trái đời vô liêm Cớ sao chê cổ Trọng Kim phụ cha phản Chúa lỗi niềm tôi con thấy đời Trần Hạ thon vo Ai nuôi cho lớn mà còn khinh khí ông cha thuở trước ngu si mà ngay mà thật hơn thì đời

Nay học hai lợi dụng tiền tài lên Quang xuống Quyền ăn xài lạ lê gặp ai đói rách cười chê miệng kia hễ Mở chửi thầy gian rân chẳng lo rèn trí lập thân để làm sao trả Khổ thân sau này giáo viên các sở các thầy khuyên mau

Tỉnh ngộ tập rài lòng Nhơn giúp đợi đừng đợi trả ơn miếng tròn bốn phần hay hơn bát vàng đánh liều ta cũng nói càng cứu dân bất luận giào Sang khó nghèo Vinh hoaa như thể bọt bèo hiền lương bất luận khó nghèo cũng

Xin nhắc năm gia tỉnh Minh nàng kiều vì Hiếu bán mình chuột Cha Tuy là Lưu Lạc bông ba đến khi Mãn hạn bạn xưa cũng nhìn ghét ưa ta cũng mắt tình nghiệm kiếm suy cổ biện minh thế nào Bá Gia kẻ thắp người cao thề thần Hiếu nghệa ráng trao cho

Rồi giảng này chỉ các điều tồi khuyên dân hãi ráng mà Ngồi mà suy thân ta ta chẳng tiếc chi miệng cho bá tánh nạn gì cũng qua luận Xem những việc sâu xa chúng sanh tưởng Phật thì là hãy coi tháng ngày như thể đưa thoi Nguyên

Cầu thế giới bớt ngài chiến tranh ngồi buồn dân gặp chiếu manh ta cho ba tánh bất Tranh Vô Hình ai ai cũng ráng xét mình Nếu còn tánh xấu thì rinh ra ngoài cả lời mà ý con dài hiến cho Trần Hạ một bài ngụ

Ngôn tới đây ta giả làng thôn Ngọc Thành lui gót Phi bốn Nam kỳ hiện thần sách sự nêu ghi miệu con tạc để tu mi Trung thần thôi thôi cảnh khổ hậu gần ta khuyên dân chúng ân cần nhìn xem ra đời dạy dỗ anh em xem qua ít bận

Ráng đem vào lòng người tu như thế Bá Tòng ai ai cũng Quỷ Cũng trong cũng nhìn sửa trau là phận của mình sưa nay lời lẽ sử kinh rõ ràng Chừng nào ta gặp hơn Hoàng chúng sanh mới hết phàn nàng số căn mạnh tông

Xưa cũng khóc măng đất khô nả M rõ lòng Hiếu nhi mặt ai nhạo bán khinh khi phần ta niệm chữ từ bi độ [âm nhạc] đời muốn xem được Phật được trời thì là phải ráng nghe lời dạy răng Bá gia cùng các Chư tăng việc tu không đợi hướng đây làm

Gì đời cùng tu gấp kịp thì Đặng Xem báo Ngọc Ly kỳ năm non Phật thương bổn đạo như con muốn cho Bổn Đạo Lòng Son ghhi lời nửa sau đến việc biết đời bây giờ chưa thấy nó thời không tin tới đây Cũng dứt giảng kinh Nếu ai

Biết sửa tâm linh mới màu nam mô lòng sở nguyện cầu chúc cho bá tánh muôn sầu tiêu tan Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật cầu Phật Tổ Phật thầy Quang thượng đẳng đại

Thần chư Quang cựu thần chư V sơn thần chư vị năm non bãi núi Phổ Độ Ba tánh vạn dân tiêu tay Tịnh sự giải thoát mê ly ngồi trên đảnh núi liề đại tu hành Tầm Đạo một m cứu đời Lan Thiên một cõi xa chơi non cao

Đảnh thượng thành thơi vô cùng hếu hu do thổi lạnh lùng phất phơ liễu yếu lãnh lùng Tòng Mai Mùa xuân hứng cảnh lậu đài lúc còn xác bịch Thi Tài Hùng anh Tứ di Mây phụ nhiễu đanh bồng lai một khỏi hữu danh chữ

Đề kể từ tiế cảnh ta về non bồng ta ở dựa kề mấy năm dẫu chơi tầm bậc kí âm nay vì thương chúng trần gian phán hồi nghĩ mình trong sạch đã rồi đầu tiên tạm thực về ngồi cõi xa Phong Trần Tâm đã rời ra Ngọc Thanh

Là hiệu Ai mà dám tranh ngày ra chơi chốn rừng xanh Tối về kinh kệ cửi canh mặt người xuống trần lỡ khóc lỡ cười ham vui đào mân vuông tròn chẳng [âm nhạc] xong Chừng nào sâu nọ quá l trần gian mới rõ tấm lòng thần

Tiên thương đời ta mượn búc Nghiên thở than ích tiếng giải phiền lòng son bắt đầu cha nọ lạc con thân này thương chúng hao mọn từ đây Minh Hoàng chưa ngữ đài mây gặm trong thế sự còn đầy gian chân đò đứa cứu kẻ Trầm Luân Đặng chà

Vận đến mới mừng chúa tôi thảm thương thấy sự lắm Ôi dẫy đầy thế thảm lắm Hồi mấy gio chơi lục tỉnh một khi rước đưa người tục tu trì Xa Khơi nó chiều rồi lại đói mớii Dương Trần sắp vướng bệnh trời từ đây Khuyên Trần sớm liệu Bách Khoai cháu

Rau đ ở giả Thắng ngày cho qua nhẫn cùng Bổn Đạo gần xa tu hành trì Chi mới là Liễu Mai nguyện cầu qua khỏi nạn tay Đặng coi tiếng thánh lâu đài quốc vương niệm phật nào đợi Mùi Hương miễn tâm thành kính tòa chương cũng

Gần lau sao Bể Bắc non Tần Quân phiền tham bảo xa gần khủng hoa tránh phân cho rõ tài ba cùng nhau giành giật mới là thấy phơi khổ lao đà Sắp đến nơi thế gian bớt miệng kêu mời cõi âm dầu cho có ở xa xâm cũng là rạng tới

Viên tâm Vương [âm nhạc] Trần ngũ hành cùng các chư thần từ đấy sắp đến xuống gần chúng sanh chuông kia treo sợi chí mnh chẳng lo Thanh phận lo dành bướm ông hiểu Trung Hải liệu cho Xong đến chừng gặp Chúa mới mong trở

Về bây giờ kẻ sợ ngc tề Hiền Lương đến hội cũng kề với nhau phật trời chẳng luận nghèo vào ai nhiều phước đức được vào cõi tiên Hữu phần thì cũng Hữu Duyên sửa Tâm Hiền Đức cõi tiên cũng gần ta mang mình thịt xác trần ra tay

Dắt chúng được gần bồng lái mayi sau nhiều cuộc đất cày đua nhau mà chạy lầu đài cũng xa lập rồi cái Hội Long Hoa Đặng coi hiền đức được là bao nhiêu gian t hồn xác cũng tiêu thảm thường B tánh chính chiều ruột đau mặt ai tran luận thấp cao thương

Trong lấy thứ sáu xào từ đây chính chíh bóng xế về Tây đói nhìn Trần Thế xác thấy hề Thương Trần ta cũng ráng thầy Đặng cho bá tánh liệu bề Tu Thân Tu hành chẳng được Đức Ân thì ta chẳng phải xát thân người

Đời Phật truyền ta dạy mấy lời Đặng cho Trần Thế thức thời tu thân nào là Luân lý tứ Ân phải lo đền đáp xác thân mới còn ai mà sửa đặng vuông tròn Long Vâng đến hội lầu son giữa kề thương đời Văn vật say mê làm đều

Gian ác thảm thế sau này kể từ hầu hả Bên Thầy vàu Ra chầu chực đại mây cũng gần Tuy là nương dựa non Tần ngày sau thế cuộc xoay vần về Nam qu sống nhờ được cầu lam tu hành nào đợi Chùa Am làm

Gì Bây giờ bác lộn với Trì nửa sao lọc lại vít tỳ cũng chê bở dân chớ có say mê Trung Lương Chánh trực giữa kề đài Mây mang Lo gây gỗ tối ngày chẳng lo rèn đúc trí tại Hiền Lương thân này ăn tuyết nằm sương chẳng

Than chẳng thở vì thương thế Trần theo thầy giảng dạy nhiều lần dương gian nào biết thế trận nào hay cầu cho dân khỏi nạn tay qua nơi khổ não mặt ai chê cười bạc đâu dám sanh vàng mười u mê mà lại chê cười thần

Tiên giả Từ Sơn lãnh lâm tuyền về đây Hội Hiệp x Duyên tớ thầy ở rừng b với cáo cây bây giờ xuống thế cáu cây lìa xa Thiên Cơ Biến đổi C qua gặm trong thế giới còn đôi ba phần mau mau kiếp kiếp chuyên

Cần chúng sanh Còn có lập thân h này cung quần Thiên Địa đổi xây cảm Thương Trần Hạ lòng đây chẳng sờ yêu tin tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi những việc lao đao ở cùng cô bác làm sao cho

Tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho phải nghĩa lòm son son mới vừa Nghinh ngang hổn ẩu phải chừa bà con nội ngoại Dạ thưa mới là xớm giề phải ở thật thà dầu không quen biết cũng là như quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người

Lâm nạn đua chen giúp giùm xác thân là cái gông cùm Nếu làm chẳng trọn thu hùm xé thay cho rồi nhân nghĩa mới hai lễ nghi Phong hó đổi thay làm gì từ đây biến đổi vị Kỳ Dương thế Chuyện gì cũng có chuyển

Lai rèn tâm cho được thẳng ngay khỏi nơi tà quỷ một mai thấy đời cũng là người ở trong Trời Cớ sao ăn ở nhiều lời ngộn ngang hung hăng ỷ của giàu sang chẳng Kiên trời phật mấy mang ỷ tiền dạy rồi cái đạo tu Hiền làm trai

Nhỏ tuổi tình duyên đang nồng cũng đừng ghẹo gái có chồng cũng đừng phá hoại chữ đồng gái trinh ra đường chóc ghéo gái xinh nữa sao mắt phải yêu tinnh hư mình xử cho Vẹn Chữ nghĩa tình dâng lời cha mẹ mà vìn Gia Khang Nghiêm đường chịu lệnh cho an Loạn

Luân Khang kỷ hổ mang tiếng đời anh em đừng có đổi dời phụ phàn dưa mũi xe lời nghĩa tình Tuy là trời đất rộng thinh có thần xem xét phân minh cho người vô duyên chưa nói mà cười chưa đi mà chạy hỡi người vô

Duyên lớn lên phận gái cần chuyên làm ăn thì phải cho siê mới là phải gìn dúc vống lòng ta đừng chều theo nó vậy mà hư thân nghe lời cha mẹ cân phân Tam Tùng vẻn giữ lập thân búi này tình duyên chẳng kiếp thị chầy chứ

Đừng ci linnh gió mây ngoại tình đi thưa về cũng phải trình công dung ngôn hành thân mình phải trao công là phải sửa làm sao làm ăn các việc tầm phào chẳng nên mình là gái mới lớn lên đừng cho công việc hở hên mới

Là chữ dung là phận đàn bà vốc hình tươi táng đứng đi dịu dàng dầu cho mắt chữ nghèo nàng cũng là phải sửa phải sang mới màu ngôn là lời nói mặt dầu cũng cho nghiêm chỉnh mới hầu khôn ngoan đừng dùng lời tiếng Phan ngang thì

Cha với mẹ mới an tâm lòng Hạnh là Đức Tánh phải không ở cùng chồm xóm đừng cho mất lòng bốn điều nếu đã làm xong cũng vì chữ Hiếu phục tầm song thân dạy rồi Những chuyện Đức Ân phân làm cha mẹ xử phân lẽ

Nào lỗi lầm chơ có Hùng hào đừng chửi đừng rủa đừng cào đừng bươi đem lời hiền đức tốt tươi đặng mà giáo quóa vàng mười chẳng hơn cũng đừng gây gỗ vẫn hờn cho con bắt trước xạ Duân mới là nam mô sáu chữ di đà từ bi tế độ vậy

Mà chúng sanh Xưa nay sau chữ lạnh tanh chẳng ai chịu khó niệm sanh TH thử coi Trì tâm thì quá ít oi bây giờ dùng thử mà coi lẽ nào rạch tim đem để nó vào thì là mới khỏi máu đào tuôn rơi để sao đến việc tả

Tới rồi tu sau kịp chiều mới cho Thành ngày nay chim đã gặp cành chẳng lo đầu lại cho rành gió mưa tu hành nhiều kẻ chẳng ưa mặt ai dèm xếm sớm Trư chẳng [âm nhạc] màng gặm trong thế sự Trần Hoàng người hung người ác tạ gian cũng

Nhiều thương đời ta mới đánh liều mong người tu tỉnh ít nhiều cũng hay muốn tu còn đợi chiều may khuyên người rè sớm th xài lâu hư những người có của tiền dư hãy nên bố thí giành tứ làm gì sau đây nhiều chuyện ly kỳ kể sao cho

Xết Vậy thì dâng ngôi Tại sao chẳng Cũng chè xôi bởi vì Tân thể phật thôi Ăn chè cũng không có muốn hoa què lầu đài Sơn phết Cũng là chẳng ham chê khờ Dy cũng cam chớ tôi cũng chẳng có ham lậu đài chữ tu hã ráng miệt mại Đừng kể vắng

Dài đừng nể Mau lâu dáo khuyên khắp hết đâu đâu bớt đều m dối mới hầu thấy ta đừng theo Lũ quỷ lũ ma cũng kiếng nó mà nó phải ăn quen chết rồi cũng bất cốc Ken trong đàn lễ nhạc tế sen ít gì đàn Nhu thầy lễ cũng kỳ mắt phải

Chuyệ gì phủ phục Bình Hưng lại thêm đờn địch từng Tân đem con heo sống mà dâng làm về chủ gia kẻ lại người quỳ làm chuyện vị kỳ Dạ vui hay không Nếu không thì trả lời không bằng mà có dối Thị Hồng sửa

Đi thương đời ta luôn sầu bi họ nho cứ mảy làm th ngạo đời rung đùi ngâm chuyện trên trời tình duyên cá nước Vậy thời dỗ [âm nhạc] con thấy đời ta cũng héo V học nho mà chẳng lm tròn nghĩa Nhơn mình chẳng có ai hơn nhờ làm thuốc

Bắt đỡ cơn tung nghèo Hiền Nhơn chẳng chịu làm theo đợi ai có bệnh túng nghèo chẳng tha hốt thời cắt bãi cắt ba nó đòi năm các người ta hoảng hồn lành bay còn ác lại tồn đến chừng lập hội xát hôn lìa

Xa Mỹ Anh thầy thuốc lan Sa cũng là mổ mật người ta lấy tiền xin trong anh chỉ đừng phiền Đồng Bát đồ tiền là thứ Phi Ân muốn sao dựa được các l hãi nên trao sửa hiền nhân mới là những người quê dốt thật thà cũng nên

Tu niệm nhờ mà thân sao lập đời mới biết thấp cao bây giờ chưa biết ai Tho ai chì đời xưa có ngũ viên kỳ đem tà học thuốc hiến thì cho danh người xưa còn chẳng cần thân miễn cho trong nước chúng dân được

Nhờ để tâm yên lặng như tờ nghĩ suy lời lẽ to mờ thế nao luận xem thấy sự thấp cao khuyến dân hãi bớt làm màu Hiếu nhi bớt bỏ rình rang Một khi nếu cha mẹ chết làm ý lời này là lời truyền giáo của thầy bông hoa

Cầu Phật Hiệp vậy đi chôn con mình muốn đãi làng thôn thì là tùy ý đáp ngôn cho người gặm trong thế sự nực cười chẳng lo cải sửa cho người tâm ngay Mình làm chữ hiếu mới hai chớ mướn người ngoài cầu nguyện khó siêu muốn cho

Tội lỗi mòn tiêu thành tâm cầu nguyện sớm chiều mới hai Mục Liên Cứu Mẹ bành nay nhờ người Hiếu Hành Tâm rài từ bi Ai Ai hại ráng mà suy thương đời ta tỏ chuyện Ný rõ ràng làm tuần Trà rếu xinh Xoan rồi thì chửi lộn mà An nâu

Gì dươ Trần làm chuyện vị kỳ tạo nhiều cảnh giả Chơn thì chẳng theo của tiền chớ có bỏ theo chết rồi tế lễ bỏ heo làm gì nếu ai biết chữ tu trì cha mẹ còn sống vậy thì cho ăn không làm để ở lung lăng chửi cha

Mắng mẹ lăng xn thiếu gì ở cho biết nhượng biết tùy vui lòng cha mẹ vậy thì mới ngoan đạo là vốn thiệt cái đàn ta ra sức dọn cho toàn chúng sanh Thôi thôi Bất miệng Hùng anh ở nơi cửa khẩu thiệt rành tiếng ni chứng bày

Quân tử làm chi của đồ hổ bịch Vậy thì xưng hô lũ đàn Lư hổ Đồ anh hùng quân tử xưng hô rện trời Gặp ai mắt nạn cười chơi chứ không ra sức giúp đời điều chi hổ mình là bực tu mi chưa tròn bốn phận mà tí tôn

Mình kể từ Thượng lộ Đăng Trình Vào Nam Ra bắt mặt tình bồn Phi khuyên răng Trần Thế một khi tuồng Đời sắp hạ bằng ni rõ ràng Vương gian làm quyện nói càng cùng xóm cúi làng đâu cũng như đâu hò reo dục trong nhiều câu sai đồng

Khiến quỷ nói lâu nực cười ta khuyên hết thải các người nhiều chuyện chò cười hãy bỏ bớt đi đừng hò Đừng réo làm chi nghìn ngàn kêu mua có khi hại mình nghe không thì cũng mấtt tình nói cho rõ rệt dân tính không

Là Quan Âm Nam hả Phổ Đà cùng thầy ra lệnh nên ta giáo truyền thánh thần không phải thiếu tiền mà kêu mà réo xuống trận mà sai Nam Mô Quan Âm Như Lai cầu xin Chư Phật cứu nay Vương Trần khuyên đừng chửi thánh mắng thần

Xưa nay thứ lỗi thế Trần chẳng chế lưng thần ghi chép liên miên nào tội nào Phước dưới miề trần gian tu hoa thượng đế ngọc hoàng vương Trần hung ác đa đoan quá nhiều chúng sanh ngang ngược làm liều Ngọc Hoàng ngài muốn xử tiêu cho

Rồi Vương khó đứng khôn ngồi thảm thương Lê thư mắt hồi Giang Trân trước đền Mắt Ngọc lụy rưng quý yêu ba tánh biết chừng nào ngui làm sao cho dạ được vui cúi đầu lại Phật cầu xin cứu trần lời khuyên xưa cũng một lần nay mượn xác trần xuống bút ra

Cơ khôn ngoan nghe nói ngẩn ngơ ngu si thì tưởng như thơ biếm đời ở đâu cũng Phật cũng trời tâm thành chỉ nguyện xem đời Khó chi Văn th Bồ Tát từ bi chèo thuyền bát nhã cứu thì trần gian gió đưa lước sống buồm Loan rước

Người tu niệm xuy Xoan phỉ tình ai mà ta dạy chẳng vìn thì sao đừng trách mất tình yêu đương bàn môn tà phép nào tường kêu trời dặm đất cũng thì giạ rân nói cho Trần Thế liệu toan chớ theo tả đạo mà tan xác hồn nó làm nhiều phép

Nhiều môn bùa mê thuốc lúa mê hồn chúng sanh thành binh sái đậu cũng rành Nếu tin thời mắt tan tạnh về sau bây giờ bất luận người nào không dùng của thế sắc màu cũng không nói cho Bổn Đạo rõ lòng ấy là Chơn Chanh mới Hồng Vinh

Vang địa Tiên tài phép đa đoan Phi Đao Bửu kiếm mê mang mắt trần Phật truyền thâu hết phép thần cứu an bá tánh một lần nan nguy phiên binh bốn phía Tứ vi kể sao cho xếp chuyện Ni sau này lớp thì ác thú dẫy đầy lớp thì tranh

Đấu tối ngày chẳng thôi kẻ hung chừng đó lm mồi cho bầy ác thú đền bồi tội xưa bây giờ còn mãi lọc lừa chẳng lo kiếm chỗ đục mưa sau này hiện lành chừng đó sum dày quân thần cộng lạc mấy ngày vui chơ

Đến đó ta mới mừng cười nhìn xem Ngọc Đế giữa trời định phân Thiên Hoàng mở cửa các lân địa hoàng cũng mở mấy tầng ngục môn Mi cửa xem thấy ghê hồn cho Trần coi thử có mà hay không nh cũng lấy lẽ công cũng đồng

Trừng tr kẻ lòng tà gian ý là đến lúc suy sang tam hoàng trở lại là đời thượng quên khuyên dâ lòng chứ có sờn Ráng tu thì được xem đờn Trên Mây người hung chết đất chật TH nhìn xem bắt thảm ngày rày cho

Dân mấy người còn được xác thân thì là đài Ngọc cá lân mới kề bây giờ kẻ nhúng ng trề chế ta rằng dảy rặng khờ cũng cam Dương Trần bỏ bất tánh tham đừng chơi cờ Bác đừng làm ác gian để sao coi Hội coi hàng coi tiế coi phật mới ngoan

Bớ Trần đàn Đỉ Thỏa chớ gần để sao xem thấy non Tần xôn xao tuy nghèo dùng đỡ cháu rau bền lòng niệm Phật thì sao Thanh nhàng đừng quen thoái cũ lm càng trộm gà cấp vịt xóm làng ghét vơ khi xưa ta cũng làm thơ mà đời Trần

Hạ làm ngơ ít nhìn dạy cho Trần Thế phỉ tình đàn tiế cõi tục phân minh hai đườngng bây giờ hát bộ là thường để sao Phật hát tỏ tường cho xem cải lương tuàn ấy cũ mềm tốn tiền buồn ngủ lại thèm đồ ăn nhảy lui nhảy tới lăn xăn làm tuồng

Mèo mã thêm nhăn cho đ hả Ngân lòng giả đổi dời bây giờ khổ não đến đời là đây ráng nghe lời dạy của thầy để chừng đến việc kiếm thầy khó ra Tây Phương thầy lại quá xa nên ta mới nói càng lời dâng

Nghe đừng ham lên ngựa xuống xe ăn xài phí của lụa Thế làm gì xuống trần ta dải cố Ly cốt cho Trần Thế nghe thì mới Thôi ngày nay xe lết xe lôi đúng lời truyền sấm của hồi Đời Lê là năm rồng

Rắn ngc V chúng sanh thế giới ơ hề thấy phơi Trạng Trình Truyền sấm mấy lời ngày nay dân chúng dậy thời ráng tri Hiền nhơ bổn phận tu mi hãy mau thức tỉnh kiếm thì Huyền cơ Ngọ đèn khi tỏ khi mờ chúng sanh Còn đời còn chờ chuyện

Chi trên trời xuất hiện tử vi Quang Minh Sáng suốt vậy thì dân Ôi thương dân khó đứng khôn ngồi xót xa giạ Ngọc bồi hồi tâm Trung gió Dong thì cội cây rung phương xa có giặt thung dung Đặng nào trời Tây chúng nó hủng hào đem lòng

Gây gỗ máu Đào mới tuông câu trời cho chúng hoa Truông thế gian yên lặng hát tuồn Khải Ca Tây Phương Tuy ở cõi xa thành tâm thì có Phật mà đáo lai ước mong dâng khỏi nạn tay dắt dìu tiế cảnh bồng lá nhiều

Người xem Trần khó nổi vui cười lo giàu lo Lợi chẳng rồi bớ dân mẹ cha là kẻ trồ Ân dưỡng nuôi báo hiếu lúc thân yếu già vường Linh Đôm hoại mới là có chi cung nấy vậy mà dân Ôi ta là thân phận làm tôi phải đền phải

Đáp cho rồi mới hay mặt ai tránh luận đâu tài khuyên dânng nên hãi miết mày chữ tu giảng này ra Cuối Mùa Thu dạy ăn dạy ở chữ tu vuông tròn học theo mối Đạo Làm Con luận Xem Học mới mấy đón đợi này văn minh sửa mặt sửa mày áo quần

Langan Mước ngày rài ăn chơi Dọn Xem hình vốc lạ lơi ra đường ăn nói những lời nguyệt hoa trong tâm nhớ những điệu ta lời ăn tiếng nói thiệt là quá lanh xưng là đầu trẻ tuổi xanh chẳng trao hiền đức học hành làm chi khôn hoan thời những chuyện

Gì cũng là lừa dối vậy TH D qu người xưa nó lại khinh chê ông cha hữ bà u mê hơn mình tự do trai gái kết tình với lo trao sửa cho mình đẹp tươi gái trai đến tuổi đôi mi chẳng kiế cha mẹ Mẹ nói cười lạ

Lơi so hình sửa sắc chiều mới Đặng làm những chuyện trái đời vô liêm Cớ sao chê cổ Trầm Kim phụ cha phản Chúa lỗi niềm tôi con thấy đời Trần Hạ thon vo Ai nuôi chó lớn mà còn khinh kh ông cha Thọ trước ngu si mà ngay mà

Thật hơn thì đời nay học hai lợi dụng tiền tài lên quan xuống Quyền ăn xài lạ lê gặp ai đi rách cười chê miệng kia hễ Mở chửi thề gian rân chẳng lo rèn trí lập thân để làm sao trả Khổ thân sau này giáo viên các sở các thầy khuyên mau

Tỉnh ngộ tập rài lòng Nhơn giúp đợi đừng đợi trả ơn miếng tròn bốn phần hay hơi Bác vàng đỉnh liều ta cũng nói càng cứu dân bất luận dạo sáng khó nghèo vinh hoa như thể bót bèo hiền lương bất luận khó nghèo cũng xin nhắc năm gia tỉnh triều Minh nàng

Kiều vì Hiếu bán mình chuột Cha Tuy là Lưu Lạc bốn ba đến khi mạn hạn BN xưa cũng nhìn ghét thưa ta cũng mặt tình nghiệm kiếm suy cổ Biển Minh thế nào Bá Gia kẻ thấp người cao Hiền thần Hiếu Nghĩa ráng trao cho

Rồi giảng này chỉ các điều Tộ khuyên dân ráng mà Ngồi mà suy thân ta ta chẳng tiếc chi miễn cho b tánh nạn gì cũng hoa luận Xem những việc sâu xa chúng sanh tưởng Phật thì là hãy coi tháng ngày như thể đưa thoi Nguyên cầu thế giới bớt ngooài chiế

Ngồi buồn dânng gặp chiếu manh ta cho bá tánh bất tránh vô hình ai ai cũng ráng xét mình nếu còn tánh xấu thì rinh ra ngoài cạn lời mà ý con dài hiến cho trần h một bài ngụ ngôn đây ta giả làng thôn Ngọc Thành lui gót Phi bốn Nam

Kỳ hiện thần sách sự nêu ghi miểu son tạc để tu m Trung thần thôi thôi cảnh khổ hậu gần ta khuyên dân chúng ân cần nhìn xem ra đời Dy dỗ anh em xem qua ít bẩn ráng đem vào lòng người tu như thế bá tồng ai ai cũng

Quỷ Cũng trong cũng nhìn sửa trau là phận của mình Xưa nay lời lẽ sử kính rõ ràng Chừng nào ta gặp hơn Hoàng chúng sanh mới hết phàn nàng số căn mạnh tông xưa cũng khóc măng đất khô nảy mục rõ lòng hiếu nhi mặt ai nhạo bán khinh khi phần ta

Niệm chữ từ bi độ [âm nhạc] đời muốn xem được Phật được trời thì là phải ráng nghe lời dạy răng Bá gia cùng các Chư tăng việc tu không đợi hướng đăng làm gì đời cùng tu gấp kiếp thì Đặng Xem báo Ngọc Ly kỳ năm

Non Phật thương bổn đạo như con muốn cho Bổn Đạo Lòng Son ghi lời nửa sau đến việc biết đời bây giờ chưa thấy nó thời không tin tới đây Cũng dứt giảng kinh Nếu ai biết sửa tâm linh mới màu nam mô lòng sở Nguyên cầu chúc cho

Bá tánh muôn sầu tiêu T [âm nhạc] Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật câu Phật Tổ Phật thầy qu thượng đẳng đại thần chư Quang cựu thần chư vị sơn thần chư vị năm non bãi núi Phổ Độ Ba tánh vạn

Dân tiêu tay Tịnh sự giải thoát mê ly ngồi trên đảnh núi liền đại tu hành Tầm Đạo một m cứu đời Lan Thiên một cõi xa chơi non cao đẳng thượng thành thơi vô cùng Hiếu Hiếu do thổi lạnh lồng phất phơ liễu yếu lãnh lùng Tòng

Mai Mùa Xuân hng cảnh lậu đài lúc còn xác thịt Thi Tài Hùng anh Tứ di Mây phụ nhiễu đanh bồng lại một cõi hữu danh chữ đề kể từ tiên cảnh ta về non bồng ta ở giữa kề mấy năm năm gio chơi tầm bậc tri

Âm nay vì thương chúng trần gian phán hồi nghĩ mình trong sạch đã rồi đầu tiên tạm thực về ngồi cõi xa Phong Trần Tâm đã rời ra Ngọc Thanh là hiểu Ai mà dám tranh ngày ra chơi chốn rừng xanh Tối về kinh kệ cưỡi canh mặt

Người xuống trần lỡ khóc lỡ cười ham vui đào mân vuông tròn chẳng xong Chừng nào sâu nọ h l trần gian mới rõ tấm lòng thần tiên thương đời ta mượn búc Nghiên thở than ít tiếng giải phiền lòng son bắt đầu cha nọ lạc con thân này

Thương chúng hao mọn từ đây Minh Hoàng chưa ngữ đài mây gặm trong thế sự còn đầy gian truân đỏ đứa cứu kẻ Trầm Luân Đặng chờ vận đến mới mừng chúa tôi thảm thương thế sự lắm Ôi dẫy đầy thế thảm lắm Hồi Mê Ly

Dạo chơi lục tỉnh một khi rước đưa người tục tu trì Xa Khơi nó chiều rồi lại đói mớii Dương Trần sắp vướng bệnh trời từ đây Khuyên Trần sớm liệu bắp khoai cháo rau đỡ Dạ Thắng ngày cho những cùng Bổn Đạo gần xa tu hành trì Chi mới là Liễu

Mai nguyện cầu qua khỏi nàng t Đặng coi tiế thánh lâu đài quốc vương niệm phật nào đợi Mùi Hương miễn tâm thành kính tòa chương cũng gần lao sao bể bắt non Tần Quân phiền tham bảo xa gần khủng hoa tránh phân cho rõ Tài Ban cùng nhau

Giành vật mới là Thy phơi khổ lao đà Sắp đến nơi thế gian bớt miệng kêu mời cõi âm dầu cho có ở xa xanh cũng là rạng tới viên tâm Vương [âm nhạc] Trần ngũ hành cùng các chư thần từ đây sắp đến xuống gần chúng

Sanh chuông K treo sợi chí mình chẳng lo thân phận lo dành bướm ông hiểu Trung hãi liệu cho Xong đến chừng gặp Chúa mới mong trở về bây giờ kẻ sở ng tề Hiền Lương đến hội cũng kề với nhau phật trời chẳng luận nghèo vàu ai

Nhiều phước đức được vào cõi tiên Hữu phần thì cũng Hữu Duyên sửa Tâm Hiền Đức cõi tiên cũng gần ta mang mình thịt xác trânn ra tay dắt chúng được gần bọng lâ mai sao nhiều cuộc đất cài đua nhau mà chạy lầu đài cũng

Xa lập rồi cái Hội Long Hoa đang coi hiện đấtc được là bao nhiêu gian tà hồn xác cũng tiêu thảm thương B tánh chính chiều ruột đau mặt ai tranh luận thấp cao thường trong Lê thứ sáu xào từ đây chính chíh bóng xế về Tây đoái nhìn

Trần Thế xác thấy Ê hề Thương Trần ta cũng rắng thề địng cho ba tánh liệu bề tu thân tu hành chẳng được Đức Ân thì ta chẳng phải xát thân người đời Phật truyền ta dạy mấy lời Đặng cho Trần Thế thức thời tu thân nào là Luân

Ly Tứ anh phải lo đền đáp xác thân mới còn ai mà sửa đặng vuông tròn Long Vân đến hội lầu son giữa kề thương đời Văn vật say mê làm đều váng ác thảm thế sau [âm nhạc] này kể từ hầu h Bên Thầy giàu ra CH dầu chực đại mây cũng

Gần Tuy là nương dựa non tầng ngày sao thấy cuộc xoay vần về Nam qua sông nhờ được cầu lam tu hành nào đời chùa âm Làm gì bây giờ bác lộn với chì nửa sao Lộc lại vít tỳ cũng chê bở dân chớ có say mê Trung Lương

Chánh trực giữa kề đài mây mang Lo gây gỗ tối ngày chẳng lo rèn đúc trí tại Hiền Lương thân này ăn tuyết nằm sương chẳng than chẳng thở vì thương thế cần theo thầy giảng dạy nhiều lần dương gian nào biết thế trận nào

Hay cầu cho dân khỏi nạn tay quả nơi khổ não mặt ai chê cười bạc đâu dám sanh vàng mười u mê mà lại chê cười thần tiên giả Từ Sơn lãnh lâm tuyền về đây Hội Hiệp xạ Duyên tớ thầy ở rừng bàn với cáo cây bây giờ

Xuống thế cáo cây lìa xa Thiên ca biến đổi C qua gặm trong thế giới Còn đối ba phần mau mau kiếp kiếp chuyên cần chúng sanh Còn có lập thân hội này tuần quàn Thiên Địa đội xy cảm Thương Trần Hạ lòng đây chẳng

Sờ cũng còn kẻ ghét người hờn vì không rõ hiểu xạ Duân của thầy hổ langan ác thu muôn bầy lớp bay lốp chạy sau này đã Đoan ai mà ăn ở nghênh ngan đón đường nó bắt sẽ tan xát [âm nhạc] hồn chữ rằng hả Phước Vô Môn đáo đầu

Cũng phải xác hồn tiêu tan khuyên người Hữu Phước giàu sang mau mau làm phước làm voan cho rồi để sao khó đứng khôn ngồi thương nhà tiếc của biết hội nào ngui ai mà ăn ở ngược xui bị nơi rắn rít chẳng vui đâu

Là rắn to tên gọi mang xà trên rừng nó xuống nó tha Vương Trần ai mà tu tỉnh chuyên cần làm đường ngay thẳng có thần độ cho thương đời hết dả cần lo chẳng lo niệm phật nhỏ to làm gì Tu là tâm trí nhu mì tu Hiền tu Thảo

Vậy thì cho xong tu cầu cứu vất tổ tông giới cho ba tánh Mau Hồng bớt rơi tu cầu cha mẹ thnh thơi Quốc D Thủy Thổ chiều mới phản hồi tu đền nở thế cho rồi thì sao mới được đứng ngội tòa sen người tu phải lanh hơi men đừng ham

Sắc lịch lắm phen lụy mình Tu là sửa Trọn Ân Tình tàu khá chồ vợ bố kình đừng phai tu cầu Đức Phật Như Lai cứu dâng qua khỏi nạn tay buổi này chữ tu chớ khá trễ chầy phải trao phải sửa Nghe thầy dạy khuyên ra đời xưng hiểu khùng điên nào

Ai có thần ti là gì Tu không cần lại cần Quỳ ngồi đâu cũng sửa vậy thì mới mau Trí Hiền Tâm Đức chùi lao ra trong lập kỷ thì tháo ra vàng vính hoa phu quỷ chẳng màn ra oài ra lực cởi Thoàn xa chơi con sông dòng

Nước chiều mới dốc lòng trả nợ nước đời cho song Chừng nào bốn đạo hiểu thông thiên cơ đạo lý để lòng mới thôi chữ Vinh Chữ nhục mấy hồi Đến khi thất vận làm mồi yêu tin tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi

Những việc lao đau ở cùng cô bác làm sao cho tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho phải nghĩa Lòng Son mới vừa Nghinh ngang hộn ẩu phải chừa bà con nội ngoại Dạ thưa mới là xóm giề phải ở thật thà dầu không quen biết cũng là như

Quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người lắm nạn đua chen giúp dùm xác thân là cái gố cùm Nếu làm chẳng trọn thú hùm xé thay cho rồi nhân nghĩa mới hay lễ nghi Phong Hóa Đổi Thay làm gì từ đây biến đổi Vĩ Kỳ Dương thế

Chuyện gì cũng có chuyện l rèn tâm cho được thẳng ngay khỏi nơi tà quỷ một mai thấy đời cũng là người ở trong Trời Cớ sao ăn ở nhiều lời ngộn ngang hung hăng ỷ của giàu sang chẳng kiế trời phật mê mang ỷ

Tiền dạy rồi cái đạo tu hèn Làm trai nhỏ tuổi tình duyên đang nồng cũng đừng ghẹo gái có chồng cũng đừng phá quái chữ đồng gái trinh ra đường chóc ghéo gái xin nữa sao mắt phải yêu tin Hư mình xử cho Vẹn Chữ nghĩa tình dâng lời cha

Mẹ mà gìn gia can Nghiêm đường chịu lệnh cho an loạn luân C kỳ hổ mang tiếng đời anh em đừng có đổi dời phụ phàn dưa mối xe lơi nghĩa tình Tuy là trời đất rộng thinh có thần xem xét phân minh cho người vô duyên chưa nói mà cười chưa đi

Mà cháy hỡi người vô duyên lớn lên phận gái cần chyên làm ăn thì phải cho siê mới là phải gìn dục vọng lòng ta đừng chều theo nó vậy mà hư thân nghe lời cha mẹ cân phân Tam Tùng vẹn dữ lập thân búi này tình duyên chẳng kiếp thị chầy chứ

Đừng ci lệnh gió mây ngoại tình đi thưa về cũng phải trình công dung ngôn hành thân mình phải trao công là phải sửa làm sao làm ăn các việc tầm phào chẳng nên mình là gái mới lớn lên đừng cho công việc hở hên mới

Là chữ dung là phận đàn bà dốc hình tươi tắng đứng đi dịu dàng dầu cho mắt chữ Ngheo nàng cũng là phải sửa phải sá mới màu ngôn là lời nói mặt dầu cũng cho nghiêm chỉnh mới hầu khôn ngoan đừng dùng lời tiếng Phan ngang thì cha với mẹ mới an

TM lòng Hạnh là Đức Tánh phải không ở cùng chồm xóm đừng cho mất lòng bốn điều nếu đã làm xong cũng vìn chữ Hiếu phục tầm sông thân dạy rồi Những chuyện Đức Ân phân làm cha mẹ xử phân lẽ nào lỗi lầm chớ có

Hủng hào đừng chửi đừng rủa đừng cào đừng bươi đem lời hiền đức tốt tươi đặng mà giáo hóa vàng mười chẳng hơn cũng đừng gây gỗ vẫn hờn cho con bắt trước xạ dân mới là nam mô sáu chữ di đà từ bi tế độ vậy mà chúng

Sanh Xưa nay sau chữ lạnh tanh chẳng ai chịu khó niệm sanh thử coi Trì tâm thì quá ít Ôi bây giờ dùng thử mà coi lẽ nào rặt tim đem để nó vào thì là mới khỏi máu đào tuôn rơi để sau đến việc tả

Tới rồi tu sau kịp chiều mới cho Thành ngày nay chim đã gặp cành chẳng lo đầu lại cho rành gió mư tu hành nhiều kẻ chẳng ưa mặt ai dèm xếm sóm chưa chẳng màng gặm trong thế sự Trần Hoàng người hung người ác tạ gian cũng

Nhiều thương đời ta mới đánh liều mong người tu tỉnh ít nhiều cũng hay muốn tu còn đợi chiều mai khuyên người rèn sớm th xài lâu hư những người có của tiền dư hãy nên bố thí dành tư làm gì sau đây nhiều chuyện ly kỳ kể sao cho xết vậy thì

Ngôi Tại sao chẳng Cũng chè sôi bởi vì Tân Thế Phật thối ăn chè cũng không có muốn hoa qu lầu đài Sơn phết Cũng là chẳng ham ai chê khờ dái cũng cam chớ tôi cũng chẳng có ham lậu đài chữ tu hã ráng miệt mại Đừng kể vẫn

Dài đừng nể Mau lâu giáo khuyên khắp hết đâu đâu bớt đều m dối mới hầu thấy ta đừng theo lũ quỷ lũ ma cũng kiế nó mà nó phải ăn quen chết rồi cũng bớ cốc Ken trong đờn lễ nhạc tế sen ít gì đà Nhu thầy lễ cũng kỳ mắt phải

Chuyên gì phủ phục Bình hư lại thêm đờn địch từng tinh đem con hiệo sống mà dâng làm gì chủ gia kẻ lại người quỳ làm chuyện vị kỳ Dạ dối hay không Nếu không thì trả lời không bằng mà có dối thì Hồng sửa

Đi thương đời ta luôn sầu bi học nho cứ mảy làm th ngạo đời rung đùi ngâm trên trời tình duyên cá nước Vậy thời dỗ kh thấy đời ta cũng hiếu vo học nho mà chẳng lm tròn nghĩa Nhơn khoe mình chẳng có ai hơn nhờ làm

Thuốc bắt đỡ cơn tung nghèo hiền nhân chẳng chịu làm theo đợi ai có bệnh túng nghèo chẳng tha hốt thời cắt bãi cắt ba nó đòi năm CT người ta hoảng hồn lành bay còn ác lại tồn đến chần lập hội xát hôn lìa xa Mỹ

Thầy thuốc lan Sa cũng là mổ mật người ta lấy tiền xin trong anh chỉ đừng phiền Đồng Bát đồng tiền là thứ Phi Ân muốn sao dựa được các Lân hãy nên trao sửa hiền nhân mới là những người quê dốt thất thà cũng nên

Tu niệm nhờ mà thân sao lập đời mới biết thấp cao bây giờ chưa biết ai thao ai chì đời xưa có ngũ viên kỳ đem tài học thuốc hiến thì cho dân người xưa còn chẳng cần thân mệ cho trong nước chúng dân được

Nhờ để tâm yên lặng như tờ nghĩ suy lời lẽ t mờ thế nào luận xem thấy sự thấp cao khuyến dân hãi bớt làm màu Hiếu nhi bớt bỏ rình rang Một khi nếu cha mẹ chết làm ý lời này là lời truyền giáo của thầy bông hoa

Cầu Phật Hiệp vậy đi chôn con mình muốn đã làng thôn thì là tùy ý đáp ngôn cho người gặm trong thấy sự nực cười chẳng lo cải sửa cho người Tâm ngay Mình làm chữ hiếu mới hai chớ mướn người ngoài cầu nguyện khó siêu muốn cho

Tội lỗi mòn tiêu thành tâm cầu nguyện sớm chiều mới hai Mục Liên Cứu Mẹ bằng nay nhờ người hiu Hành Tâm rài từ bi Ai Ai hại ráng mà suy thương đời ta tỏ chuyện ni rõ ràng làm tuần trà rượu xinh Xoan rồi thì chửi lộn mà An nói

Gì Dương Trần làm chuyện vị kỳ tạo nhiều cnh giả chân TH chẳng theo của tiền chư có bỏ theo chết rồi tế lễ bò heo làm gì nếu ai biết chữ tu trì cha mẹ còn sống vậy thì cho ăn không làm để ở lung lăn chửi cha mắng

Mẹ lăng sanh thiếu gì ở cho biết nhượng biết tùy vui lòng cha mẹ vậy thì mới ngoan đạo là vốn thiệt cái đàn ta ra sức dọn cho toàn chúng sanh Thôi thôi Bất miệng Hùng anh ở nơi cửa khẩu thiệt đành tiếng

Ni chưng bày qu t làm chi của đồ hổ bịch Vậy thì xưng hô lũ đàn Lư hổ Đồ anh hùng quân tử xưng hô rện trời Gặp ai mắt nạn cười chơi chứ không ra sức giúp đời điều chi hổ mình là BC tu mi chưa tròn bốn phận mà th tôn

Mình kể từ Thượng lộ Đăng trầ vàu Nam ra bắt mặt tình Bôn Phi khuyên răng Trần Thế một khi tuồng Đời sắp hạ bằng ni rõ ràng Vương gian làm quyn nói càng cùng sớm cúi làng đâu cũng như đâu Họ ru dục trong nhiều câu sai đồng khiến quỷ nói

Lâu nực cười ta khuyên hết thải các người nhiều chuyện trò cười hã bỏ bớt đi đừng hò Đừng Réo réo réo réo réo réo r réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo réo ngồi trên đành núi liền đại tu hành Tầm Đạo một máy cứu

Đời Lan Thiên một cõi xa chơi non cao đảnh Thượng thỉnh Thới vô cùng Hiếu hu do thổi lạnh lùng phất phơ liễu yếu lạnh lùng tầng Mai mùa xuân hứng cảnh lậu đài lúc còn xác thịt Thi Tài Hùng ăn Tứ di Mây phụ nhiều đanh bồng l một

Cõi hữu danh chữ đề kể từ tiên cảnh ta về non bồng ta ở giựa kề mấy năm dẫu chơi tầm bậc tri âm nay vì thương chúng trần gian phán hồi nghĩ mình trong sạch đã rồi đầu tiên tạm thực về ngồi cõi

Xa phó Trần Tâm đã rời ra Ngọc Thanh là hiệu Ai mà dám tranh ngày ra chơi chốn rừng xanh Tối về kinh kệ cưỡi canh mặt người xuống trần lỡ khóc lỡ cười ham vui đào mân vuông tròn chẳng xong Chừng nào sâu nọ quá l trần gian mới rõ

Tấm lòng thần tiên thương đời ta mượn búc nghiê thở tan ích tiếng giải phiền lòng son bắt đầu cha nọ lạc con thân này thương chúng hao mọn từ đây Minh Hoàng chưa ngữ đài mây gặm trong thế sự còn đầy gian truân đò đứa cứu kẻ Trầm Luân Đặng chờ

Vẫn đến mới mừng chúa tôi thảm thương TH sự lắm Ôi dẫy đầy thê thảm lắm Hồi mê ly dạo chơi lục tỉnh một khi rước đưa người tục tu trì Xa Khơi nó chiều rồi lại đói mớii Dương Trần sắp vướng bệnh trời từ đây Khuyên Trần sớm Liễu bắp Khoai cháu

Rau đỡ dả tháng ngày cho qua nhẫn cùng Bổn Đạo gần xa tu hành trì Chi mới là Liễu Mai nguyện cầu qua khỏi nạn tay Đặng coi tiếng tánh lâu đài vương niệm phật nào đợi Mùi Hương miễn tâm thành kính tòa chương cũng

Gần lao sao bể Bách non Tần Quân phiên tham bảo xa gần cũng hoa tránh phân cho rõ tài ba cùng nhau dành dật mới là thấy phơi khổ lao đà Sắp đến nơi thế gian bớt miệng kêu mời cõi âm dầu cho có ở xa xanh cũng là rạng tới

Viên tâm Vương [âm nhạc] Trần hành cùng các chư thần từ đây sắp đến xuống gần chúng sanh chuông kia treo sợi chí mình chẳng lo thân phận lo dành bướm ông hiểu Trung hãi liệu cho Xong đến chừng gặp Chúa mới mong trở về [âm nhạc]

Bây giờ kẻ sở ng tề Hiền Lương đến hội cũng kề với nhau phật trời chẳng luận nghèo giàu ai nhiều phước đức được vào cõi tiên Hữu phần thì cũng Hữu Duyên sửa Tâm Hiền Đức cõi Tiên cũng gần ta mang mình thịt xác trần ra tay dắt chúng được gần bồng

Lai mai sao nhiều cuộc đất cài đua nhau mà chạy lầu đài cũng xa lập rồi cái Hội Long Hoa Đặng coi hiện Đức được là bao nhiêu gian tà hồn xát cũng tiêu thảm thương B tánh chính chiều ruột đau mặt ai tranh luận thấp cao thường

Trong Lê thứ sáu xào từ đây chíh Chinh bóng sẽ về Tây nói nhìn Trần Thế xác thấy Ê hề Thương Trần ta cũng ráng thề Đặng cho b tánh liệu bề Tu Thân Tu hành chẳng được đất ân thì ta chẳng phải xát thân người

Đời Phật truyền ta dạy mấy lời Đặng cho Trần Thế thức thời tu thân nà là Luân Ly Tứ Ân phải lo đền đáp xác thân mới còn ai mà sửa đặng vuông tròn Long dân đến hội lầu son giữa kề thương đời Văn vật say mê làm đều

Gian ác thảm thế sau này kể từ hầu hó Bên Thầy giàu ra chầu chực đại mây cũng gần Tuy là nương dựa nón tầng ngày sau thấy cuộc xoay vần về Nam qua sông nhờ được cầu lam tu hành nào đời Chùa Am làm

Gì Bây giờ bác lộn giới Trì nửa sao lọc lại vít tỳ cũng chê bở dân chớ có say mêy Trung Lương Chánh trực giữa cầy đài mây mang Lo gây gỗ tối ngày chẳng lo rèn đúc trí tại Hiền Lương thân này ăn tuyết nằm sướng chẳng

Than chẳng thở vì thương thấy Trần theo thấy Giáng giải nhiều lần dương gian nào biết thấy trận nào hay cầu cho dân khỏi nạn tay qua nơi khổ não mặt ai chê cười bạc đâu dám sanh vàng mười u mê mà lại chê cười thần

Tiên giả Từ Sơn lãnh lâm tuyền về đây Hội Hiệp xạ Duyên tớ thầy ở rừng b với cáo cầy bây giờ xuống thế cáo cây lìa xa Thiên Cơ Biến đổi can qua gặm trong thế giới còn đôi ba phần mau mau kiếp kiếp chuyên

Cần chúng sanh Còn có lập thân hội này tuần quần Thiên Địa đổi xy cảm Thương Trần Hạ lòng đây chẳng sờ cũng còn kẻ ghét người hờn vì không rõ hiểu xà duên của thầy hổ langan ác thua muôn bày lóp bayi lóp chạy sau này đã

Đoán ai mà ăn ở nghênh ngang đón đường nó bắt Xẽ tan xát hồn chữ rằng hả Phước Vô Môn đáo đầu cù phải xác hồn tiêu tan khuyên người Hữu Phước giàu sang mau mau làm phước làm Doan cho rồi để sao khó đứng khôn ngồi thương nhà

Tiếc của biết hội nào ngôi ai mà ăn ở ngược xui bị nơi rắn rích chẳng vui đâu là rắn to tên gọi mã xà trên rừng nó xuống nó tha Vương Trần ai mà tu tỉnh chuyên cần làm đường gá thẳng có thần độ

Cho thương đời hết dả cần lo chẳng lo niệm phật nhỏ to làm gì Tu lch tâm trí nhu mì tu Hiền tu Thảo Vậy thì cho xong tu cầu cứu vất tổ tông giới cho ba tính máu hồng bớt rơi tu cầu cha mẹ thánh thơi Quốc Vương

Thủy Thổ chiều mới phản hồi tu đền nở thế cho rồi thì sao mới được đứng ngội tòa sen người tu phải Linh hơi men đừng ham sắc lịch lắm phen lụy mình Tu là sửa Trọn Ân Tình tàu khá chồ vở bố kình đừng

Phi tu cầu Đức Phật Như Lai cứu dâng qua khỏi nạn tay bổi này chữ tu chớ Kha trễ chầy phải trao phải sửa Nghe thầy dạy khuyên ra đời xưng hiệu khùng điên nào ai có rõ thần tiên là gì [âm nhạc] tu không cần lại cần Quỳ ngồi đâu cũng

Sửa vậy thì mới mau Trí Hiền Tâm Đức chùi lao ra công lập kỷ thì thao ra vàng vính hoa phu quỷ chẳng màn ra oai ra lực cởi Thoàn xa chơi con sông dòng nước chiều mới dốc lòng trả nợ nước đời cho xong Chừng nào Bổn Đạo hiểu thông thiên

Cơ đạo lý để lòng mới thôi chữ Vinh Chữ nhục mấy hồi Đến khi thất vận làm mồi yêu tin tu rèn tâm trí cho Minh Tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lao hiểu rồi những việc lao đao ở cùng cô bác làm sao cho

Tròn kinh Yêu Nào Phải hao mòn ở cho phải nghĩa l lầm Son mới vừa Nghinh ngang hộn ẩu phải chừa bà con nội ngoại Dạ thưa mới là xóm giề phải ở thật thà dầu không quen biết cũng là như quen ở cho cha mẹ ngợi khen gặp người

Lâm nạn đua chen giúp giùm xác thân là cái gông cùm Nếu làm chẳng trọn thu hùm xé thay cho rồi nhân nghĩa mới hai lễ nghi Phong hó đổi thay làm gì từ đây biến đổi vị Kỳ Dương thế Chuyện gì cũng có chuyển

Lai rè tâm cho được thẳng ngay khỏi nơi tà quỷ một mai thấy [Vỗ tay] đời cũng là người ở trong Trời Cớ sao ăn ở nhiều lời ngộn ngang hung hăng ỷ của giàu sang chẳng Kiên trời phật m mang ỷ tiền dạy rồi cái đạo tu Hiền làm trai

Nhỏ tuổi tình duyên đang nồng cũng đừng ghẹo gái khó chồng cũng đừng phá hoại chữ đồng gái trinh ra đường chóc ghéo gái xin nữa sao mắt phải yêu tinnh hư mình xử cho Vẹn Chữ nghĩa tình dâng lời cha mẹ mà vìn gia can Nghiêm đường chịu lệnh cho an loạn

Luân căn kỵ hổ mang tiếng đời anh em đừng có đổi dời phụ phàn dưa mũi xe lời nghĩa tình Tuy là trời đất rộng thinh có thần xem xét phân minh cho người vô duyên chưa nói mà cười chưa đi mà chạy hỡi người vô

Duyên lớn lên Phận Gái Cần duyên làm ăn thì phải cho rê mới là phải gìn dúc vống lòng ta đừng chịu theo nó vậy mà hư thân nghe lời cha mẹ cân phân Tam Tùng ven dữ lập thân bối này tình duyên chẳng kiếp thị chầy chứ

Đừng ci lệnh gió mây ngoại tình đi thưa về cũng phải trình công dung ôn hành thân mình phải trao công là phải sửa làm sao làm ăn các việc tầm phào chẳng nên mình là gái mới lớn lên đừng cho công việc hở hên mới

Là chữ dung là phận đàn bà dốc hình tươi tấn đứng đi dịu dàng dầu cho mắt chữ nghèo nàng cũng là phải sửa phải sá mới màu ngôn là lời nói mặt giầu cũng cho nghiêm chỉnh mới hầu khôn ngoan đừng dùng lời tiếng Phan ngang thì cha

Với mẹ mới an tâm lòng Hạnh là Đức Tánh phải không ở cùng chồm xóm đừng cho mất lòng bốn điều nếu đã làm xong cũng vìn chữ Hiếu phục Tòng sông thân dạy rồi Những chuyện Đức Ân phân làm cha mẹ xử phân lẽ

Nào lỗi lầm chơ có hủng hào đừng chửi đừng rủa đứng cào đừng bươi đem lời hiền đức tốt tươi đặng mà giáo quá vàng Mi chẳng hơn cũng đừng gây gỗ vận hờn cho con bắt chước xạ dân mới là nam mô sáu chữ di đà từ bi tế độ vậy

Mà chúng sanh Xưa nay sau chữ lạnh Tân chẳng chịu khó Niêm sành thử coi Trì tâm thì quá ít Ôi bây giờ dùng thử mà coi lẽ nào rạch tim đem để nó vào thì là mới khỏi máu đào tuôn rơi để sao đến việc tả

Tới rồi tu sao kịp chiều mơ cho Thần ngày nay chim đã gặp cành chẳng lo đầu lại cho rành gió mưa tu hành nhiều kẻ chẳng ưa mặt ai dèm xếm xóm cưa chẳng [âm nhạc] màng gặm trong thế sự Trần Hoàng người hung người ác tạ gian cũng

Nhiều thương đời ta mới đánh liều mong người tu tỉnh ít nhiều cũng hay muốn tu còn đợi chiều mai khuyên người rèn sớm thị xài lâu hư những người có của tiền dư hại nên bố thí dành tư làm gì sau đây nhiều chuyện ly kỳ kể sao cho

Xiết Vậy thì dâng ngôi Tại sao chẳng Cũng chè sôi bởi vì tận thể phật thôi Ăn chè cũng không có muốn qua qu lầu đài sơ phết Cũng là chẳng ham ai chê khờ dải cũng cam chớ tôi cũng chẳng có ham lậu

Đài chữ tu hã ráng miệt M Đừng kể vắn dài đừng nể Mau lâu giáo khuyên khắp hết đâu đâu bớt đều m dối mới hầu thấy ta đừng theo lũ quỷ lũ ma cũng Kiên nó mà nó phải ăn quen chết rồi cũng bất cốc Ken trong đờn

Lễ nhạc tế sen ít gì đàn Nhu thầy lễ cũng kỳ mắt phải chuyệ gì Phủ phục Bình hư lại thêm đờn địch từng tưng đem con heo sống mà dâng làm gì chủ gia kẻ lại người quỳ làm chuyện vị kỳ Dạ vối hay không Nếu không thì trả lời không bằng

Mà có dối thì Hồng sửa đi thương đời ta luôn sầu bi học nho cứ mảy làm thi ngạo đời rung đùi ngâm chuyện trên trời tình duyên cá nước Vậy thời dỗ [âm nhạc] con thấy đời ta cũng héo vo học nho mà chẳng lm tròn nghĩa

Nhơn khoe mình chẳng có ai hơn nhờ làm thuốc bắt đỡ cơn tung nghèo Hiền nhơ chẳng chịu làm theo đợi ai có bệnh túng nghèo chẳng tha hốt thời cách B ch ba nó đòi năm C Người ta hoảng hồn lành bay còn ác lại tồn đến chừng

Lập hội xát hôn lìa xa mấy anh thầy thuốc lan Sa cũng là mổ mật người ta lấy tiền xin trong anh chỉ đừng phiền Đồng Bát đồng tiền là thứ Phi Ân muốn sao giựa được các Lân hãy nên trao sửa hiền nhân mới

Là những người quê dốt thật thà cũng nên tu niệm nhờ mà thân sao lập đời mới biết thấp cao bây giờ chưa biết ai Tho ai chì đời xưa có ngũ viên kỳ đem tài học thuốc hiến thì cho dân người xưa còn chẳng cần thanh miễng

Cho trong nước chúng dân được nhờ để tâm yên lặng như tờ nghĩ suy lời lẽ t mờ thế nao luận Xem thế sự thấp cao khuyến dân hãy bớt làm màu Hiếu nhi bớt bỏ rình rang Một khi nếu cha mẹ chết làm ý lợi

Này là lời truyền giáo của thầy bông hoa cầu Phật Hiệp vậy đi chôn con mình muốn đã làng thô thì là tùy ý đáp ngôn cho người gặm trong thế sự nực cười chẳng lo cải sửa cho người tâm ngay Mình làm chữ hiếu mới hai chớ mưn

Người ngoài cầu nguyện khó siêu muốn cho tội lỗi mòn tiêu thành tâm cầu nguyện sớm chiều mới hai Mục Liên Cứu Mẹ bằng nay nhờ người Hiếu Hành Tâm rài từ bi Ai Ai hại ráng mà suy thương đời ta tỏ chuyện ni rõ

Ràng làm Tuân trà rếu xh Xoan rồi thì chửi lộn mà An nói gì Vương Trần làm chuyện vị kỳ tạo nhiều cảnh giả Chơn thì chẳng theo của tiền chơ có bỏ theo he Chết rồi tế lễ bò heo làm gì nếu ai biết chữ tu trì cha mẹ còn

Sống vậy thì cho ăn không làm để ở lung lăng chửi cha mắng mẹ lắng xn thiếu gì ở cho biết nhượng biết tùy vui lòng cha mẹ vậy thì mới ngoan đạo là vốn thiệt cái đàn ta ra sức dọn cho toàn chúng sanh Thôi thôi Bất miệng Hùng anh ở nơi

Cửa khẩu thiệt đành tiếng ni chưng bày quân tử làm chi của đồ hổ bịch Vậy thì xưng hô lũ đàn lũ đếm hộ Đồ anh hùng quân tử xưng hô rện trời Gặp ai mắt nạn cười chơi chớ không ra sắc giúp đời điều chi hổ mình là bực

Tu mi chưa tròn bốn phận mà tôn mình kể từ Thượng lộ Đăng Trình Vào Nam Ra bắt mặt tình Bôn Phi khuyên răng Trần Thế một khi tuồng Đời sắp hạ bằng ni rõ ràng Vương gian làm quyện nói càng cùng sóm cúi làng đâu cũng như đâu hò rêu dục

Trongm nhiều câu sai đồng khiến quỷ nói lâu nực cười ta khuyên hết thải các người nhiều chuyện trò cười hãy bỏ bớt đi đừng hò Đừng réo làm chi nghênh ngang kêu mua có khi hại mình nghe không thì cũng mặt tình nói cho rõ rệt dân tin không

Là Quan Âm Nam Hải Phổ Đà cùng thầy ra lệnh nên ta giáo truyền thánh thần không phải thiếu tiền mà kêu mà réo x xuống trận mà sai Nam Mô Quan Âm Như Lai cầu xin Chư Phật cứu đi Vương Trần khuyên đừng chửi thánh mắng thành

Xưa nay thứ lội Thế trần chẳng kiê lưỡng thầnh ghi chép liên miên nào tội nào Phước dưới miền trần gian tu hoa thượng đế ngọc hoàng vương Trần hung ác đã đoan quá nhiều chúng sanh ngang ngược làm liều Ngọc Hoàng ngài muốn xử tiêu cho

Rồi Minh Vương khó đứng khôn ngồi thảm thương Lê thư mắt hồi gian Trân trước đền Mắt Ngọc lụy rưng quý yêu ba tánh biết chân nào [âm nhạc] ngui làm sao cho dạ được vui cúi đầu lại Phật cầu xin cứu trần lời khuyên xưa cũng một lần nay

Mượn xác Trần xuống bút ra cơ khôn ngoan nghe nói ngẩn ngơ ngu si thì tưởng như thơ biếm đời ở đâu cũng Phật cũng trời tâm thành chỉ nguyện xem đời khó Chi Vân Thù Bồ Tát từ bi chèo thuyền bát nhã cứu trần gian gió đưa lước sống buồm Loan rước

Người tu niệm suy Xoan phỉ tình ai mà ta dạy chẳng gìn thì sao đừng trách mất tình yêu đương ban môn Tài phép nào tường kêu trời dầm

Sáng Nghe 15 Phút Tụng Kinh Sám Hối Bệnh Tật Tiêu Tan TAI QUA NẠN KHỎI Phật Hộ Trì TIỀN VÀO NHƯ NƯỚC
Việc tụng Kinh hàng ngày vẫn được khuyến khích, vì đó là dịp để cho Chúng Sanh đọc lại lời Pháp của Đức Bổn Sư, nhưng đó là thời khóa thứ 2 SAU thời khóa tu Sám Hối – Trì Chú – Niệm Phật. Có người nghĩ rằng tôi càng tụng nhiều cuốn Kinh thì tôi càng dễ dàng đạt tiêu chuẩn để được vãng sanh về Cực Lạc. ĐIỀU ĐÓ SAI HOÀN TOÀN! Vấn đề là: khi tôi tụng Kinh, tôi bắt buộc phải hiểu lời Kinh, để sau đó tôi mới dễ dàng thâm nhập lời Kinh. Có thâm nhập được lời Kinh, tôi mới có thể hành theo lời Kinh. Khi tôi hành theo lời Kinh, tôi sẽ thấy rằng tất cả những lời Kinh (tức là lời Pháp của Đức Bổn Sư) đều khuyên Chúng Sanh ĐỪNG TẠO NGHIỆP, nếu đã lỡ tạo nghiệp rồi thì phải chân thành Sám Hối. Muốn ngừng tạo nghiệp, chỉ có một cách duy nhất và chỉ một mà thôi là chỉnh sửa Tâm – Ý – Tánh của mình. Việc chỉnh sửa được hoàn mãn thì chẳng những Nghiệp Lực được ngưng tạo mà mình còn được sống trong An Bình, An Lạc do ở những cảnh huống không còn hung hãn, ồ ạt kéo tới nữa. Trí Huệ được phát sáng, việc đối phó với Nghiệp Lực sẽ dễ dàng hơn. Tâm – Ý – Tánh trở nên rực sáng, dù rằng chưa hoàn hảo, nhưng cũng đủ để giúp cho Chúng Sanh đạt được tiêu chuẩn để Vãng Sanh Cực Lạc sau khi bỏ báu thân.

CHÁNH PHÁP PHẬT ĐÀ Sẽ luôn đồng hành cùng quý phật tử luôn đăng tải video Kinh Phật hay và mới nhất từ các Đại Đức Thượng Tọa Việt Nam có giọng tụng hay nhất truyền cảm nhất để quý phật tử nghe kinh an lạc mỗi ngày trong cuộc sống luôn an vui đạt đến giải thoát trong trong một đời ngắn ngủi
CHÁNH PHÁP PHẬT ĐÀ chúc quý phật tử nghe kinh thân tâm an lạc gia đạo bình an vạn sự như ý

nhớ Like và đăng ký kênh để lời phật dạy đi đến khắp nơi mọi công đức có được xin hồi hướng khắp pháp giới chúng sanh tình giữ vô tình đồng thành Phật Đạo

nhớ Like và đăng ký kênh để lời phật dạy đi đến khắp nơi mọi công đức có được xin hồi hướng khắp pháp giới chúng sanh tình giữ vô tình đồng thành Phật Đạo
#chanhphapphatda #kinhhaynhat #kinhhay
TOP 15 Video Kinh Phật Hay Mới Nhất Và Được Nghe Nhiều Nhất:



https://www.youtube.com/watch?v=epsBsNn2Q-g

https://www.youtube.com/watch?v=6GzRD0iTw7Q

https://www.youtube.com/watch?v=KWh_j-kuxlM


12 Comments

  1. Nam mô a di đà phạt con sin sam hoi cho cha mẹ con và gia đình con và gia co con và chồng và tất cả chúng sinh và muon người muon loai dược an lạc tu hành và nghiệp chuong tiêu trừ và giải thoát về cục lạc

  2. Nam mô a di đà phạt nam mô buôn su thích ca mau ni phạt nam mô dược sư Lưu ly quang vưong phạt nam mô đại từ đại bi quan thế âm bo tat nam mô đại thế chi bo tat nam mô đại tang vuong bo tat nam mô quan thế âm bo tat

  3. Nam mô a di đà phạt phạt là ánh từ bi phạt là ánh hào quang chiếu ruoi khắp thế gian muon người muon loai dược an lạc tu hành và nghiệp chuong tiêu trừ và giải thoát về cục lạc tu

  4. Nam mô a di đà phật con cuối đầu cầu xin quan thế âm bồ tát cứu khổ cứu nạn cho con trương thi Hợp mau khỏi bênh binh an mạnh khỏe và tiêu tan hêt bênh tật và con cháu bình an mạnh khỏe và tiêu trừ nghiệp trướng nam mô a đi đa phật

Write A Comment